Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Loa kèn đỏ (Phần 3)

Một buổi tối kia, nó lại đến. Tôi ra mở cửa:

Loa kèn đỏ (Phần 3)
-           Anh cần ạ?
-           Tồi... tôi muốn gặp Gái I Nó nói vói cái giọng nằng nặng của ngưòi miền biển.
-           Cháu gặp Gái làm gì? - Giọng mẹ tôi lạnh lùng cất lên ngay sau lưng tôi. Vậy là mẹ tôi đả quyết định "vào cuộc". Như thu hết can đảm, chàng Rômêô trả lời:

-           Cháu muốn xin phép cô, mòi Gái đi... xem chiếu bóng.
-           Hừ...
Đánh hơi thấy sự chẳng lành, thằng bé puổng quít rút trong túi áo ngực haĩ mành giấy nhàu nát:
-           Thật mà... Vé cháu mua đây rồi cô a.
-           Cháu ạ! Thế này nhé... E hèm... Cái Gái nhà cô nó còn bé lấm, gia đình không cho nó đi ra ngoài đường buổi tối vói bạn trai đâu. Mà nói chung, nó không đưọc phép bạn bè yêu đương gì hết. Cháu đừng có đến đây nữa.

-           Nhưng cháu... cháu có làm gì đâu.
-           Không làm gì, nhưng cái Gái không được phép. Cháu đi chỗ khác mà chơi.
-           Cháu chỉ muốn gặp Gái thôiỉ - Giọng nó chùng xuống nghe thật khồ sở.

-           Tốt hơn là cháu đi đi. Đừng để cô nhờ đến chính quyền can thiệp - Mẹ tôi kết thúc câu chuyện, đóng sầm cánh cùa lại, bỏ chàng Rômêô tội nghiệp đứng đó một mình.
Ngay tối hôm đó, "Chính phủ" triệu tập "phiên họp bất thưòng" trong phòng làm việc của bố tôi. Bố ngơ ngác trong cặp kính, chắc chưa hiểu có chuyện gì xảy ra. Anh Lâm thì vẫn phốt Ảnglê như mọi khi. Tôi cũng được tham gia vỏi tư cách "uỷ viên dự khuyết".
-           Chuyện cái Gái ấy mà, tôi thấy đã đến lúc không thé chấp nhận được.
-           Sao co? - Bố tôi hỏi.
-           Con thấy có gì đâu? - Anh Lâm thăm đò.
-           Mọi người không thấy là nó đang có bạn trai à?
-           Tác giả của bông hoa loa kèn đỏ đấy! - Tôi lanh
chanh nối leo.

-           Thì hôm ấy mày cũng được bao nhiêu ngưòi tặng hoa đấy còn gì? - Anh Lâm bổng chĩa mũi đùi vào tôi.
-           Hí! Cái ông này, người ta bè bạn trong sáng chứ bộ! - Tôi giãy nảy lên như đỉa phải vồi.
Thôi, các con. Vấn đề là như thế này: cái Gái ra đây không phải để yêu đương. Mà tính nó thì các con còn lạ gì, vẫn khò khạo. Chắc gì thằng đó đã yêu con bé thật. Biết đâu nó chẳng tìm cách làm quen để đột nhập vào nhà mình thì sao?

-           Thôi mẹ ơi! - Anh Lâm cưòi phá lên - Mẹ phải vào làm công an hình sự mói đúng!


-           Con đừng có đùa - Mẹ tôi nghiêm giọng - Mẹ thấy mắt thằng ấy gian lắm! Mà tôi thấy nó cứ nhìn chằm chằm cái 82-89 cùa ông dựng ở góc nhà!...

Đọc thêm tại: