Tôi
thầm nghĩ, nếu gia đình nào có bảy đứa con như thế chắc khó mà sống nổi. Nghĩ vậy
thôi chứ làm sao tôi dám nói ra, ngay cả với thằng Thắng. Nó lại chẳng bảo tôi
không có tâm hồn nghệ sĩ thì làm sao mà đi học nhạc được. Được một thòi gian
thì tôi cũng bấm đưọc vài gam nhạc. Khồng đến nỗi là không mất lòng dây nào.
Nhìn tôi bập bùng điệu van-xơ: "Em không mơ hoang, kiếp sống trên cung Hằng.
Em không tham lam, diễm phúc trên thiên đàng..." mẹ tôi mỉm cưòi. Hình như
là bà mãn nguyện.
Đã
có dịp để tôi trồ tài của mình cho Linh Hương biết tôi là cái gì. Sinh nhật nhỏ
Hoài. Tôi ôm một bó hoa rực rõ tỏi và-không quên cây ghi-ta của mình. Tối lượt
tôi chúc mừng, không thèm hát "Happy Brithday to you...", tôi hát hẳn
một điệu slow surf, bài Hoa tím ngoài sân. Tôi nhắm mắt, cau mày, có lẽ rất ấn
tượng: "Em đừng đi xin em đừng đi, vì ai đó, còn chưa nói vối em điều gì...".
Tôi liếc qua Linh Hưong, cô mỉm cưòi vói tôi. .
Hôm
sau, cũng ỏ phòng ngoài căng-tin, tôi nghe nhỏ Hoài và Linh Hương nói chuyện vổi
nhau về buổi sinh nhật hôm trưỏc. Nhỏ Hoài khen tôi:
Thằng
Minh hát hay thế còn gì! Lốp mình có ai biết vừa đàn vừa hát rất nghệ sĩ như nó
đâu.
Tồi
chưa kịp phổng mũi thì đã nghe Linh Hương cãi lại:
Cứ
như vịt xiêm gào bên cái bật bông ấy, nghệ sĩ cái gì?
Tại
sao lại thế hỏ tròi. Người ta không thân thiện vỏi nhau thì thôi, tại sao lại cứ
phải chê bai, thù địch nhau như thế. Tôi không cần Linh Hương phải khen tôi
nhưng cũng đừng chê tôi quá như thế. Tội càng tức mình hơn.
Một
dịp tốt lại đến vối tôi, giải bóng đá truyền thống của trưòng lần thứ mưòi lăm.
Hãy nhìn Hồng Sơn, Huỳnh Đức mà xem. Biết bao nhiêu kẻ đã kêu lên, "Tôi
yêu Huỳnh Đức", "I love Hồng Sơn" đấy sao. Cao một mét bảy ba, nặng
năm mươi chín ký, tôi có dáng cùa một cầu thủ lắm chứ! Thàng Thắng cũng bảo thế.
Nó nói, nhất định tôi sẽ làm được một "cái gì đó" trong giải bóng đá
này.
Lớp
tôi liên tiếp thắng ỏ các trận vòng ngoài. Tôi là cầu thủ tiền đạo thường xuyên
được thay thế ỏ hiệp hai kiểu như Đặng Phương Nam. Tôi đã ghi được một vài bàn
trong mộ.t số trận. Tụi trong lỏp yêu mến tôi. Trận bán kết, tôi được thày chủ
nhiệm lớp kiêm huấn luyện viên đội bóng cho vô sân thay thế một cầu thủ bị
thương ngay'từ cuối hiệp một. Lóp tôi đang dẩn vói tỉ số 1-0. Vối đà này, chúng
tôi sẽ chiến tháng bỏi đội kia cũng không có gì nổi trội hơn. Vô hiệp hai,
chúng tôi tích cực tấn cồng nhằm nâng1 cao tỉ số. Trong một pha tranh cưốp bóng
quyết liệt ỏ trung lộ, tôi cướp được bóng, dẫn bóng lên. Không có càu thủ đối
phương nào theo được tôi, không hề có việt vị; tôi lao lên. Trước mặt tôi, tôi
thấy Linh Hương reo hò ầm ĩ, thủ môn đối phương chẳng có vẻ gì lo lắng cả, tôi
tưởng tượng những vòng tay ôm lấy tôi, những bó hoa, nhũng nụ cưòi... Sút... Tiếng
reo hò àm ĩ chuyển sang phía sau lưng tôi. Tôi nhảy cẫng lên chạy vô lưới luộm
bóng. Tền thù môn túm tay tôi lại, gầm lên:
- Mày làm cái gì thế?
Trời
ơi! Thằng Thanh lóp tôi đây mà. Thế là sao? Phải rồi, đã đổi sân rồi co mà. Tại
sao tôi lại đãng trí đến thế...
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/cai-gi-o-phan-3.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/cai-gi-o-phan-2.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/