Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Nồi cháo gà cuối năm (Phần 2)

Hổng dám nhậu đâu! - Ba đứa kêu lên.
Nồi cháo gà cuối năm (Phần 2)

-           Thì nói vậy, nhậu là "xốp" đó mà, nói cho oai. Giò mình về nhà tao, tao lấy cái nạng giàn thun bá cháy bọ chét, mình vô vưòn săn gà... rừng.
-           Gà rừng làm gì ỏ vưòn cha nội? - Sinh chưng hửng.
-           Thì nó chạy lung tung nơi chỗ không ngưòi, mình tạm coi nó là gà rừng - Tuấn nhe răng cưòi - Vậy mà hô gan, gan của tụi mày chắc bự bằng cục cứt mũi.

Ba tên đứng ngơ ngẩn một hồi nhưng vì sọ quê vối Tuấn nên đều đồng ý, hô:
-           Chơi luôn!

Về nhà, Tuấn lấy nạng giàn thun và túi xách ba lô ra. Cả bọn phóng xe về hưỏng ngoại ô. Cây xanh.
Sông rộng. Không khí tươi mát, thanh sạch. Đã thật! Thế là ba thằng gan con tép đã quên mất tiêu nổi hồi hộp, lo âu vì "đi săn gà... rừng"! Càng đi xa bọn chúng tháy nhà cừa càng thưa thổt. Đúng là... rừng!

Đang đạp xe ngon trốn, ba đứa lật đật dừng lại trưỏc cái giơ tay ra hiệu cùa Tuấn. Cả bọn trố mắt nhìn Tuấn nhẹ nhàng dựng xe bò đưòng, rón rén bưổc, rút cái nạng giàn thun trong túi quân ra. Nó như con mèo rình môi, nhích từng bước một, nạng giàn thun trên tay giưong thẳng hết cõ. Rồi một tiếng "tạch" vang lên, viên đạn từ nạng giàn thun bay vọt như điện xẹt về phía hai con gà đang tha thẩn kiếm ăn bên đống rom. Hai con gà hoảng hốt la "cà ớt, cà ớt" rồi co giò chạy. Nhưng, không kịp rồi, một con trúnơ đạn ngã quỵ ra đất, giãy đành đạch. Tuấn nhanh như sóc nhào tỏi nắm cổ cho nó khỏi la, giãy giụa, nhét vội vào cái túi xách ba lô. Nó cười khoái chí nói vối ba thằng bạn, sung sưống run cả người:

Tụi mày thấy đại tài chưa. Tao "choi" con đàu nhưng trúng con sau. Vậy cũng kể như... thiện xạ rồi.
-           Giỏi quá... tệ! - Hoàng chế giễu.

Thôi "đợi mấy tia!- Sinh hối bằng cái giọng run run như máy cassette hết pin.
Cả bọn mói nhóm ra xe đã bị chặn lại bỏi một nguòi đàn bà từ đâu đó đi tới:
Khoan đa mấy Cậu. Mấy câu ò dâu con nhà Eli

Bốn đứa mặt mày xanh lè như... gà bị cắt cổ. Chúng đưa mắt nhìn nhau không nói được tiếng nào vì trái tim đang "nhảy lô tô". Sự hồi hộp cùa chúng càng tăng lên khi có một cậu thanh niên trạc tuổi chúng từ trong vưòn tay cầm cuốc chạy tỏi. Chết! Bốn mạng đúng sát vào nhau cho đồ... run. Cậu thanh niên hỏi người đàn bà: