Tôi
thốt lên mừng rồ:
- Chị làm em hết hồn!
Tôi
ngồi xuống bàn, đồ lấy chén nước từ tay chị. Tôi run run, suýt làm đổ chén nưổc
vì nhận ra đôi bàn tay nhợt nhạt của chị. Chị không để ý đến sự bối rối của
tôi, bảo:
- Chị vừa đến chỗ lão Tú. Chắc em còn
nhó lão ta chứ?
Tôi
nhó lại rồi. Lão Tú ỏ thôn Xuân Lôi. Cả xã, cả vùng đều biết lão ta. Bố lão là
địa chủ khét tiếng đã bị cách mạng xử bắn dưối gốc đa thôn Quang Trai. Bản thân
lão Tú làm dõng, dẫn lính lầy, lính nguỵ về Tịnh Xuyên đóng bót. Tú đã bắn chết
bố chị Sinh trong lần sục hàm bắt cán bộ gần Quang Trai. Hoà bình ta bắt Tú đi
cải tạo. Mãn hạn tù, Tú về làng lấy vổ. Lão Tú không làm ruộng, sống bằng nghề
cá lưỏi và đóng cối thuê. Vợ lão, bộ tính hơi hâm hấp, có bệnh gì đó nên không
có con cái. Dân làng bảo: Bố con lão Tú trưỏc đây tàn ác quá nên ông tròi muốn
diệt luôn cái giống ác ấy đi. Ngưòi đàn ông nằm ngoài trạm xá vừa rồi là lão
Tú, nhưng tôi không nhận ra lão. Lão Tú già đi kinh khủng, mặt mũi lão nhọt nhạt
như xác ngưòi chết. Tôi bỗng thấy rùng mình.
Trên
đưồng về nhà vối con, chị Sinh bắt gặp một ngưồi đang bò trên bò cỏ. Tròi tối
nên chị không nhận ra ngưòi đó là ai. Giữa cánh đồng vắng vẻ... Chị Sinh định cứ
đi tiếp nhưng quay lại nhìn thấy ngưòi kia cứ bò lết từng tý trên bò cỏ. Loáng
nghĩ, chị vội quay lại:
Ai?
- Tôi... ôi... tôi đây mà.
Chị
Sinh nghe giọng quen quen liên mạnh bạo buớc đến gần ngưòi vừa nói. Chị vừa cúi
xuống thì chợt nhận ra lão Tú. Tròi tối, mặt lão Tú như nhoè đi, quần áo ưốt
sũng. Chị xẵng giọng:
- Ông làm gì ở đây?
Lão
Tú đã nhận ra tiếng chị Sinh. Lão run run.
- Thưa bà... tôi... ôi bị gẫy chân rồi.
Một
giây chị Sinh thoáng nhổ đến cái chết của bố. Chị quay lại và nhận thấy .vẻ cầu
xin thảm hại cùa lão Tú. Trưỏc mặt chị là một ngưòi đàn ông bị thương giập nát
cả đôi chân. Chị bèn cúi xuống đỡ lão Tú dậy. Cổ lẽ vì đau quá nên lão Tú đã
khóc, nước mắt lão thấm cả sang vai áo chị. Chị Sinh khó khăn lắm mỏi dìu được
lão Tú bị gãy nát cả đôi chân về đến trạm xá. Khi ấy mọi ngưòi mói vỡ lẽ: Lão
Tú đi đánh lưỏi ngoài cánh đồng gần làng, một quả bom nổ gân, mảnh bom làm giập
gẫy đôi chân của lão. Lão Tú bị mất quá nhiều máu. Mùi máu tanh tưởi xộc vào
mũi làm chị rộn cả ngưòi. Máu ở ống quần lão Tú vưống cả sang quần áo chị. Cũng
may cho lão Tú, hôm ấy trạm xá có mấy cô y sĩ ỏ lại trực. Họ đã cứu chữa, băng
bó vết thương cho những người ở làng bên vừa bị thương sau trận oanh tạc của
máy bay Mỹ. Chị Sinh hội I chốp nhoáng cùng các cô y sĩ. Họ phải quyết định lấy
máu tiếp cho lão Tú. Nhưng lấy máu ai bây giò? Chị phải đả thông mãi, hai cô y
sĩ mối chịu, băng bó vết thương cho láo Tú. Khi nói đến việc tiếp máu cho kẻ
trưỏc đây đã gây ra nhiều tội ác vói chính bà con, anh em của họ, hai cô y sĩ
cương quyết phản đối ý kiến của chị Công an xã. Chị Sinh giải thích thế nào họ
cũng không chịu. Cuối cùng chị phải thốt lên:
- Chúng ta phải cứu lấy một con ngưòi.
Tôi với các cô cùng có trách nhiệm ấy!
Đọc thêm tại:
Từ khóa tìm kiếm nhiều: đọc truyện online
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/thoi-chua-xa-phan-5.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/thoi-chua-xa-phan-4.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: đọc truyện online
