Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Chị tấm (Phần 1)

Lưu Quang Định

"Cậu đi làm ngay bài về Lệ Hàng, ngôi sao nhạc nhẹ mói nổi nhé. Trưa mai nộp!".
Chị tấm (Phần 1)

Vơ quáng quàng máy ảnh, tôi xách xe ra đưòng. Hai mươi phút sau khi nhận được mảnh giấy ngắn ngủi đó của Tổng Biên tập, tôi đã có mặt ỏ nơi cần đến.

Đó là một khu tập thể bốn tầng, cũ và bán thỉu đến khủng khiếp. Chác ít nhất cũng đã xây cách đây vài chục năm, nằm ngay cạnh chợ. Tất cả các cửa sổ đều ám khói, nhò nhò, chăng đầy quần áo. Những "chuồng chim" coi nói bằng giấy dầu, cót ép, gỗ thùng thi nhau nhô ra. Mảnh sân con con, cái máy nưổc xiêu vẹo chẳng thấy có giọt nước nào rỉ ra. Mối sáng mà đã có mấy bà già ngồi quạt than tổ ong, khói bay mù mịt. Lũ trẻ con choi ném ống bo, chốc chổc lại ré lên chửi nhau chí choé.

Tôi lên gác hai. Lệ Hằng không cô nhà. Tôi đứng tựa lưng vào cửa sổ chò "ngôi sao mối nổi". Cái hành lang chung dài hun hút. Dọc theo hành lang lủng củng nào phuy đựng nưổc, xe đẩy trẻ em, dăm ba cái chuồng chó, mấy cái xe đạp cũ... Từ phía cuối hành lang gió đưa tói mùi khai khai của nhà vệ sinh công cộng. Khu tập thể văn nghệ sĩ mà tồi tàn quá. Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ. Chốc nữa Lệ Hằng về, tôi phải gặp cô tạ. Tôi sẽ rút sổ tay và bút ra, phỏng vấn cô nhũng câu mà tôi đã hàng chục, hàng trăm lần hỏi những người khác. Biết làm sao được. Dù có đơn điệu đến đâu thì đó cũng là công việc, là cuộc sống...

Một người phụ nữ từ trong căn hộ chếch đó một quãng bước ra hành lang. Tay chị cầm cái rổ. Chị đặt rổ xuống đất, lấy từ trong đó ra một miếng thịt nhỏ, mấy quả sấu, dăm cọng hành xanh. Rồi chị ngồi xuống, lưng xây về phía tôỉ, lúi húi nhặt rau muống. Nhặt xong, chị đứng dậy vặn mình về bên này về bên kia mấy cái. Rồi chị tiến tói phuy nưóc, mỏ cái mẹt nan ra, chắc là định múc nước rửa rau.

Bỗng từ phía dưối sân, một quả bóng bay vèo lên. Thật không may, nó nẩy nẩy mấy cái trên cửa sổ rồi roi thẳng vào phuy nước. Nưỏc bắn lên tung toé. Ngưòi phụ nũ phản ứng nhanh nhẹn không ngò. Chị lao đến bên cửa sổ, chống hai tay xuống, chồm ngưòi ra ngoài, gào lên.

-           Tiên sư chúng mày! Lũ giặc non! Nghịch ngợm thế à! Lần này thì tao băm bóng ra nhé!.
Tôi tháy bọn trẻ con chạy tán loạn. Có một vài đứa gọi nhau: "Thôi chết, lại đúng Bà La Sát rồi!".
Ngưòi phụ nữ chưa thôi:


-           Đứa nào, đứa nào đá đấy? Muốn sống thì lên ngay đây! Không xin lỗi thì tao cuốc mả chúng mày lên

Đọc thêm tại: