Tôi
đang cố nén tiếng cưòi vì đột nhiên phải trỏ thành khán giả cho màn kịch này.
Nhưng... Mặt chị quay nghiêng về phía tôi. Ánh sang chênh chếch chạy dọc theo sống
mũi, vầng trán, cái cằm, làm thành một đường viền sáng in bật khuôn mặt chị lên
cái nền tối tăm của hành lang. Tôi không tin vào mắt mình nữa. Tôi có lầm
không? Có lẽ nào đó lại là... chị Tấm?
Mặt
chị như nhoà đi trong ánh nắng, xa dần...
Tôi
muốn rù các bạn cùng đi về thăm lại tuổi tho cùa tôi, khi tôi còn là-một cậu bé
nhút nhát và đa cảm.
Lúc
nhỏ bạn thích gì? Đá bóng? Chơi tem? Bắt chuồn chuồn? Choảng nhau vói con nhà
hàng xóm hay bơi lội ùm ùm ngoài sông? Tuổi thơ nào chẳng có niêm say mê của
mình. Và chắc hẳn các bạn sẽ không tin nếu tôi nói ràng lúc nhỏ tôi mê... chèo.
Chèo
ư? Rất nhiều bạn sẽ không biết chèo là gì.
Hoặc
chi biết nó lò mò qua những chương trình văn nghệ truyền hình phát vào tối thứ
bảy, noi những diễn viên mặt non choẹt đeo bộ râu dài tới rốn, nơi bất kỳ một
câu nói nào cũng bị đệm vào những tiếng "i ỉ ì i", và việc bị đâm ba
nhát gươm mà vẫn đứng hát đủ một bài rồi mói chịu lăn ra chết là chuyện rất
bình thường.
Vậy
mà tôi, một thằng bé Hà Nội chính cống, sinh ra ỏ Cây Đa Nhà Bò và sống cách Bò
Hồ có hơn trâm mét lại mê chèo. Thế có lạ không chú?
Tất
cả chỉ tại bố tôi. Tuy là một chàng trai khu "Nem” (như cách gọi đùa của mẹ
tôi) nhưng ông lại ra sống ngoài Bắc từ hồi còn trẻ, lấy một cô gái Hà Thành
và... Viết chèo. Anh em bạn bè ai cũng tưởng đó chẳng qua là một cái thú chơi
ngông của tuổi trẻ, sẽ đến và thoảng qua thật nhanh. Nhưng không, bố tôi đã
chung thuỷ và say mê suốt đòi vói chèo. Sự say mê đó, ông truyền lại cả cho
tôi.
Tôi
vẫn còn nhó cảnh ngày xua theo bố đến rạp tập vỏ. Cái rạp thật thô kệch và nặng
nề, tường xù xì như những quả đấm, còn trần nhiều I chỗ đã bi rách lòi cả rơm
ra. Nhung tất cả những gì xấu xí đó lại tương phản đến kỳ lạ vói cái thế giới đẹp
đẽ ỏ trên kia, cái khoảng trống hình chữ p nhật được chiếu sáng bằng những dàn
đèn.
Tôi
và bố tôi ngồi cạnh nhau ở mấy hàng ghế đầu. Cả rạp váng không. Thỉnh thoảng bố
lại chạy lên sân khấu để sửa một câu thoại gì đó. Bắt chước bố, tôi cũng chống
tay lên một bên cằm, mặt cũng nhíu lại, ra vẻ quan trọng lắm. Vì cái điệu bộ
"ông cụ non" đó mà tôi bị đặt tên là "đạo diễn con''.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
