Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 6)

-           Để làm gì? Chúng mình đâu còn trẻ?
-           Chính vì thế mà không vội Nhâm ạ. Công việc của Tùng vất vả lắm..
-           Thôi Nhâm hiểu rồi, khổng phải cân nhắc nữa đâu. Tùng về đi. Tha cho Nhâm, cố lên Nhâm uống hơi nhiều bia?
Chuyện của thời quá khứ (Phần 6)

Tôi giận dữ đứng dậy vẻ mặt tổi lức ấy chắc đáng sợ lắm nên Tùng không nói gì, chì lặng lẽ nồm láy tay tôi rồi chào từ biệt. Đổ là cách tốt nhát cùa cốc đấng mày râu khi gặp phải ngưòi con gái có lòng tự trọng mà nổi giận. Tôi đứng lặng giữa phồng như tượng đá không thèm cả tiễn Tùng một đoạn.

Căn phòng khách lại trô thành địa ngục. Tôi thù ghét cà vẻ đẹp mơ màng của Dà Lạt. Trao tập bản thảo kịch bản sân khấu cho ngưòi phụ trách trại sáng tác tôi hoảng hồn khi nghĩ rằng nó sẽ bị ném vào sọt rác nay mai...

Bạn đọc thân mến, đừng nghĩ ràng câu chuyện của tôi đến đây là kết thúc. Bỏi nổ củng chả côn gì để nói. Nhưng đỏ chi là câu chuyện của thòi quá khứ. Còn hiện tại tôi đá có một gia đình. Tôi đã tìm đuộc tình yêu và hạnh phúc đích thực của đòi mình. Quả là quá muộn phải không? Song, như ngưòi ta vẫn nói, chậm mà chắc. Dù đã sang bên kia dốc của cuộc đòi tồi vẫn cảm thấy như mình cồn rất trẻ. Bỏi tình yêu thì có bao giò già. Tôi yêu chồng đến mức yêu luồn cà cái bệnh nghề nghiệp của anh. Đó là tính chính xác đến phát cáu.

Chác các bạn đoán được ai rồi chứ. Vâng, đó chính 1à Tùng.
Sau khi trở lại.tôi nhận được thư Tùng:
"Nhâm yêu đấu!

Mong rằng em hãy hiểu và tha thứ cho anh. Quả thật anh không muốn làm em thất vọng, nhưng anh lại không muốn mang tiếng lừa dối em. Mối tình của chúng ta phải đi đến hôn nhân. Mà điều đố vối anh còn phụ thuộc vào đứa con trai anh yêu dấu. Anh không muốn thấy nó nhìn em vđi con mắt thiếu thiện cảm. Chính vì thế, anh mói càn đến một thòi gian đủ cho em. Thế nhưng, anh đả cẩn thận một cách vô ích. Con trai anh đã lớn. Khi biết em chính là bạn thân cùa cả bố và mẹ, nó sung sưống phát điên lên và đòi viết thư ngay cho em nữa đấy.

Chúng ta sẽ là một gia đình êm ấm phải không em


Chuyện của thời quá khứ (Phần 5)

-           Cháu Tuấn học lốp mấy rồi Tùng nhì?
-           Cháu vừa vào dại học.
-           Chác lại vào trường An ninh như bố?

-           Không, nổ vào truòng cùa mẹ nó ngày xưa, trường Dại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, chi khác khoa, nó học khoa Quốc tế.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 5)

-           Thế là gien mẹ lại trội rồi, nó học giỏi mồn xã hội phải khống?
-           Cháu học giỏi toàn diện Nhậm ạ, và giỏi trội hơn cả là ngoại ngữ. Nhưng cháu thích vào khoa Quốc tế học. Nhâm có biết nó lý luận mình thế nào không. Nó bào phải hiểu các nước trên thế giới, nhất là nước láng giềng quanh ta thì mới bảo vệ tốt an ninh cho đát nước mình được. Nó sẽ học tiếp ngành công an nếu có điều kiện. Thế đấy, chúng tỏ ỉỏp trẻ nghĩ xa hơn chúng ta nhiều.
-           Đúng là bố nào con nấy, ai cũng như hai bố con cậu thì có lẽ đất nưổc mình mãi mãi bình yên.

Tùng giơ tay xem đồng hồ rồi quả quyết, tôi hốt hoảng tưởng như trời đất sắp tan ra.
-           Muộn rồi, Tùng phải về, chúc Nhâm ngủ ngon, bao giò ra ngoài ấy nhố viết thư cho Tùng biết tin.

Tôi mê man bưỏc theo Tùng ra đến cửa. Mãi khi Tòng nám lấy quả đấm cửa, tôi mói sực tỉnh để chộp lấy bàn tay Tùng.

-           Tùng đùng về, ở lại vối Nhâm thêm chút nữa,
Có lẽ nghị lục chịu đựng bao năm nay của tồi đến nay đả cạn kiệt. Tôi đổ gục vào ngưòi Tùng.
-           Đừng đi, anh đừng đi!

Vòng tay Tùng ấm nóng xiết quanh tôi. Ngẩng khuổn mặt nhoè nhoẹt nưỏc tôi chò cái hôn mà có lẽ dài nhất trong lịch sử loài ngưòi - những hai mươi năm.

-           ó lại với em đêm nay - Tôi thì thào trên ngực Tùng.
-           Hãy chờ một thời gian, được không Nhâm? Anh vẫn tin Nhâm đủ nghị lực vượt qua như ngày xưa ấy mà.

-           Vậy là anh đã biết...
-           Biết, Tùng đâu phải gỗ đá... nhưng...
-           Tùng không yêu Nhâm chứ gì?
-           Không hẳn thế, có lúc Tùng đã cảm thấy chúng mình thật hiểu nhau.
-           Thế còn bây giờ...


-           Bây giò hử... Còn phải hỏi nữa sao? - Tùng cưòi nhẹ nhàng rồi thơm lên tóc tôi: - Có điều hãy cho Tùng một thòi gian nữa.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều:  truyện hay nhất

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 4)

Đã gần một tháng mà Liên vẫn không quay lại trường học. Tôi và Tùng đều sốt ruột. Chúng tôi sắp bưổc vào kỳ thi tốt nghiệp.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 4)

Bên trưòng An ninh Tùng cũng đang chuẩn bị ôn thi. Nhưng tối thứ bảy Tùng vẫn sang truòng tôi chọi nhu đã hẹn. Để Tùng khuây khoả, tôi đưa cây đàn ghi ta bảo Tùng chơi. Tùng so dây thả vài âm thanh ròi rạc, tôi định giằng lấy cây đàn thì bỗng nghe những tiếng tí tách như mưa mùa thu, rồi tiếng gầm rít như gió bảo. Cả căn phòng ngập trong âm thanh nhỏ nhung đau khổ của tình yêu xa cách. Tôi biết đó là bản "Gửi Ê-li" cùa Bét-tô-ven. Nhưng hôm nay Tùng đã thổi vào từng nốt nhạc cả nỗi niềm riêng.

-           Hay quá, chơi nữa đi Tùng - Các bạn trong phòng đề nghị.
Tùng mỉm cười ý nhị rồi cáo lỗi ra về.
-           Tùng đừng lo, Liên là ngưòi con gái có bản lĩnh - Tôi an ủi Tùng khi chúng tôi chàm chậm bước trên sân trường.
-           Cám ơn Nhâm, mình lo bỏi nhà Liên nghèo lắm, các em Liên còn nhỏ dại mà ông bố thì đau ốm luôn.
 “Từ bấy đến nay Tùng không định tái giá sao?
-           Cũng có vài lần định, bạn bè làm mối cũng có, ngay trong cơ quan cũng cỏ nhưng... lúc đầu cháu còn nhỏ quá, cú nhìn cháu côi cút mình lại khổng nồ. Khi cháu lỏn nó tỏ ra bất bình khi thấy cố ngưòi đàn bà nào đó thân thiết vối mình.
-           Tùng có nhận được tin tức gì của Liên không?
-           Có, Liên muốn bảo lãnh cho cháu Tuấn sang Canađa, nhưng Tuấn không chịu đi. Kỳ thật, con trai mà bám bố hơn con gái bám mẹ. Hồi mẹ nó bỏ đi nó mỏi bốn tuổi thế mà vẫn nhỏ ra phết. Sau khi li hồn, Liên lấy một ngưòi Việt gốc Hoa rồi theo chồng vượt biên. Hôm ấy Liên đưa con sang gửi mình bảo trông cho ít ngày để về quê. Mình tưỏng thật định gửi quà về cho gia đình cô ấy, nhưng Liên không cầm mà cứ ôm con khóc mãi. Đến hôm sau đưa con đi tắm, mình phát hiện trong túi quàn áo của con có một bọc tiền, định khi nào cô ấy trỏ lại sẽ mang trả, nhưng bố con mình chò mãi...
Hai mươi năm trôi qua, tôi cứ tưởng bộ ba năm ấy chỉ có tôi là bất hạnh.

-           Tùng vẫn làm việc ỏ Vũng Tàu chứ?

-           Chuyển ra Đà Nẵng rồi. Đột này mình lên Đà Lạt là đi theo một đoàn khách nưỏc ngoài đang nghi mát ỏ đây. Hôm nay là ngày c^o riêng mình. Đà Lạt

Chúng tôi đi ân trưa, cả hai đều thích chọn một quán cơm thật dân đá.

Time rớt bia cho tôi, tôi gắp thức ăn cho Tùng, ưóc mơ được chăm sóc Tùng trong tôi lại bùng cháy. Tồi không côn sộ bị mặc cảm nữa. Vả lại đòi tôi cũng chỉ còn co hội này thôi, nếu không giành lại được hạnh phúc cho mình tôi sẽ không bao giờ có nữa.

Tùng nâng cốc bia về phía tôi, mắt lấp lánh.
-           Nào, mừng cuộc tái ngộ sau hai mươi năm rồi uống như một tay sành bia, mặt tôi nóng rực, chuếnh choáng say. Tồi nói trong cảm giác ngất ngây:

-           Nhâm đâ chò Tùng ngần ấy năm để có được ngàv hôm nay đấy. Nhâm vẫn nguyên vẹn như ngày xưa. Nhâm chờ...

Dường như tôi không biết mình nói gì nữa, có lẽ tôi đã hát: "Bao giò anh đau khổ hãy tìm đến vỏi Nhưng lẽ nào tôi lại mong Tùng đau khổ...


Tùng tiễn tôi về khách sạn. Khu nhà nghỉ của trại sáng tác lung linh ánh đèn, nhưng các phòng đều im ỉm đóng. Tôi mỏ rộng cùa mòi Tùng vào phòng. Chúng tôi ngôi đối diện nhau bên chiếc bàn con. Không khí nhiều khi nghẹt thỏ khi tôi và Tùng cùng im lặng.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiềutu truyen

Chuyện của thời quá khứ (Phần 3)

Anh chàng Đại học Bách khoa của Liên ngõ "cá đã cắn câu" tỏ vẻ đưòng hoàng khi bưóc vào phòng tôi và không mảy may ngại ngần "trồng cây si" suốt buổi tối. Tôi ngấm ngầm đẩy họ lại gần nhau, sẵn sàng tiếp chuyện anh chàng khi Liên vắng mặt, hào phóng những lòi nhận xét tốt đẹp về ngưòi nọ đối vối người kia. Nhưng rốt cuộc công tôi đã thành công cốc. Liên chưa bao giò chịu đi vói anh chàng ấy xuống hết chân cầu thang.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 3)

Một buổi tối Liên lên giường đắp chăn kín dặn tôi: "Chàng Bách khoa có đến bảo tao đi choi vói ngưòi yêu rồi nhé!", "Mày..., "Ôi dào, chỉ lấp chỗ trống một tí chú yêu gì cái gã công tử bột ấy, tao vừa mói tuyên bổ: Em bị bệnh tim, hay ngất đột ngột, thế mà hắn đã tái xanh, chắc sộ tao lãn đùng ra ngay. Không bằng một phần nghìn chất đàn ông cùa Tùng".

Tôi nuốt cục thất vọng đang ứ lên cổ, chẳng thèm mong tối thứ bảy làm gì.

Tỏi chi là ngưòị bạn gái tri kỷ cùa Túng những lúc vắng Liên. Tùng tâm sự vỏi tồi: "Nếu Liên giận lâu không biết Tùng sẽ sổng ra sao?’. Tối không hiếu mình phải đóng vai gì thì hợp. Người bạn tin cậy, cỏ gái đang yêu hay kè rắp tâm chiếm đoạt tình yêu?

Năm năm đại học tôi không để ý đến một bạn trai nào mặc dù tôi cùng đưộc xếp vào loại duyên dáng và có khá nhiều vệ tinh xoay xung quanh. Đám bạn trưòng An ninh của Tùng rút dàn vì họ chà nhận được chút tín hiệu gì từ tôi. cỏ lần Tùng và Liên đá bố trí để tồi gặp Son. Tôi biết Son rất có cảm tình vói tôi, nhưng cuộc nối chuyện của chúng tôi nhạt nhẽo. Liên chất vấn: "Mày không ưng Sơn nỗi gi, đẹp trai, thông minh lại con nhà giàu đất Càng". Tôi mỉm cưòi bí hiểm, không trà lời. Liên tức tối: "Hay mày chê Công an, củng phải thôi, con gái khoa Vãn chẳng đúa nào dám yêu Công an, mỗi tao là "dũng cảm”.

Mẹ Liên đột ngột qua đòi bỏi một tai nạn giao thông khủng khiếp. Chúng tôi đưa Liên về quê. Trên suốt dọc đưòng đi, tôi và Tùng luôn phải thay nhau săn sóc Liên những khi Liên ngất xỉu.
Dù thương Liên đến mấy, chúng tôi vẫn phải trở lại trưòng sau khi mẹ Liên đã mồ yên mả đẹp.
Trên chuyến tàu đêm hôm ấy. Ngồi bên Tùng nhưng tim tôi nặng trĩu nỗi buồn thương. Tùng củng vậy, chúng tôi dưòng như muốn xích lại gàn nhau trong cơn đọng cảm.

Cũng phải cứng rắn lên để còn làm chỗ dựa cho Liên chứ'', Tùng ôm lấy vai tôi thầm thì.

Chính lúc đó tôi lại bổng thấy mình mềm hơn bao giờ hết. Tôi thèm được bát hạnh như Liên để được nhận sự chở che của Tùng. Qua bờ vai áo mỏng, tôi nhận ra hơi ấm từ bàn tay Tùng, cả hơi thỏ của Tùng cũng rất gần gũi bên má, con quỉ trong tôi lại gào thét, nó quật ngã lý trí, tôi gục đầu vào ngực Tùng nức nở. Trong cơn mê muội tôi quên tát cà, tồi tưởng như Tùng là của tôi, của tôi từ lâu lắm.

Giật mình bởi tiếng ồn ào, tồi choàng dậy. Tàu đang chầm chậm vào ga. "Tỉnh ngủ chưa bạn, chuẩn bỉ xuống thôi". Tùng cưòi toét cái miệng rộng nhưng ánh mắt thật dịu dàng. Tôi xấu hổ chỉ muốn chui tọt xuống gầm ghế.

Đọc thêm tại:

Chuyện của thời quá khứ (Phần 2)

Nhưng tôi có thể hình dung Liên đã đòi hỏi Tùng như thế nào? Nhưng năm đó kinh tế nhà nào cũng rất khó khăn, mà Liên lại là con ngưòi thực tế. Dẫu sao thi tôi cũng không thể hình dung nổi họ đã chia tay nhau như thế nào, chả nhẽ lại vì miếng cơm manh áo? Họ đã từng yêu nhau đến nỗi... Tôi phát ghen.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 2)

Tùng học bên trường Đại học An ninh. Thời đó hay gọi là Y500. Quàn áo sinh viên đồng phục màu ghi xám. Mỗi tuần vào tối thứ bảy, dân "ghi xám" đứng đặc cả hành lang gác hai, nời chỉ có các nữ sinh viên Vãn khoa trưòng Tổng hộp. Bọn con trai khoa Văn tức nổ đom đóm mắt vì bị lép vế. Nhưng làm gì được bởi tự họ cũng so sánh một cách dể dàng thân hình "Cò là" của họ vối dáng dấp mạnh mẽ cua dân "ghi xám".

Tùng và Liên là bạn học phổ thông vói nhau, dĩ nhiên là họ dễ dàng đi đến xé bỏ hàng rào tình bạn. Mỗi làn sang trường tôi chời bao giờ Tùng cũng đi vói vài ngưòi bạn nam và tất nhiên họ không phải đến nói chuyện vỏi Liên. Tôi là bạn.thân của Liên cõng cố ý cho tôi kết vói một anh chàng “ghi xám" cho cùng hội cùng thuyền.

Nhưng có lẽ do trò nghịch ngộm của vị thần tình ái mà tôi lại chỉ nghĩ đến cỏ mổi mình Tùng.
Tình yêu đơn phương có lẽ khiến tôi lắm khi kiệt sức vì phải chịu đựng trong câm lặng.

Tồi nhỏ cố lan họ giận nhau, chủ yếu là do Liên. Chuyện đơn giản chi vì Liên muốn rủ Tùng về quê trong dịp nghi quốc khánh mà Tùng thì bận ôn thi không về đưọc. Thế là Liên giận bỏ về quê một mình. Khi trở ra dem theo một chàng vệ sĩ củng không kém phàn bành trai, Liên bào: "Bạn đồng hành trên tàu, chàng học ỏ Bách Khoa  suốt dọc đường chiều Liên hết say. Tồi nghi ngờ 'Mày đùa đấy chứ, thế còn Tồng?“. Liên nguýt dài: ”Cho rốt, dân An ninh khô như ngói.

Tối thử bảy tuần ấy Tùng sang chơi và tất nhiên chạm trán anh chàng Đại học Bách khoa. Họ nói chuyện tay ba gượng gạo nhạt nhẽo. Tất nhiên Tùng phải thua anh chàng lì lợm sẵn sàng chiu mọc rẻ ấy rồi. Tôi phải làm nhiệm vụ tiễn Tùng ra về.

Buổi tối sân trường đẹp như công viên, rặng nhãn xum xuê đang mùa ra quả phù kín một đoạn đuòng dẩn ra cổng ưưòng. Tôi ngây ngất đi trong hương nhãn. Từ lâu tôi vẫn ưỏc được đi bên Tùng như thế này. Tôi biết đằy là co hội tròi cho để tôi dành lấy Tùng, Chi càn tôi nối xa xôi về những khuyết điểm của Liên, chi càn tôi vuốt ve lòng tự trọng của Tùng, ch: càn tôi bù đắp những tình cảm mà Tùng đang thiếu vắng. Nhưng đoạn đưòng ngắn quá mà tôi thì chua đù 'nẹhị lực”. Tùng đi bên tôi vẫn không giấu nối vẻ mặt khổ đau khiến tôi thấy mình như có tội.


-           Nhâm cho mình gửi lời xin lỗi Liên, ban nãy Tùng nói khi chúng tôi chia tay ở cổng trướng. Trái tim tôi tan nát vì hiểu ràng tồi chang bao giơ lạ cùa Tùng. Đêm đỏ tôi khóc ưót đẫm chiec goi vài. Sáne mai để giấu cặp mắt sưng húp, tôi cáo om khône lên lóp. Liên vẫn lạnh tanh không một lòi hỏi thăm đến Tùng. Tôi cũng chẳng dại gì truyền lại lòi xin lỗi ấy. Con quỉ trong tim tôi nổi giận, nó đòi được trả thù.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: những mảnh đời