Anh
chàng Đại học Bách khoa của Liên ngõ "cá đã cắn câu" tỏ vẻ đưòng
hoàng khi bưóc vào phòng tôi và không mảy may ngại ngần "trồng cây
si" suốt buổi tối. Tôi ngấm ngầm đẩy họ lại gần nhau, sẵn sàng tiếp chuyện
anh chàng khi Liên vắng mặt, hào phóng những lòi nhận xét tốt đẹp về ngưòi nọ đối
vối người kia. Nhưng rốt cuộc công tôi đã thành công cốc. Liên chưa bao giò chịu
đi vói anh chàng ấy xuống hết chân cầu thang.
Một
buổi tối Liên lên giường đắp chăn kín dặn tôi: "Chàng Bách khoa có đến bảo
tao đi choi vói ngưòi yêu rồi nhé!", "Mày..., "Ôi dào, chỉ lấp
chỗ trống một tí chú yêu gì cái gã công tử bột ấy, tao vừa mói tuyên bổ: Em bị
bệnh tim, hay ngất đột ngột, thế mà hắn đã tái xanh, chắc sộ tao lãn đùng ra
ngay. Không bằng một phần nghìn chất đàn ông cùa Tùng".
Tôi
nuốt cục thất vọng đang ứ lên cổ, chẳng thèm mong tối thứ bảy làm gì.
Tỏi
chi là ngưòị bạn gái tri kỷ cùa Túng những lúc vắng Liên. Tùng tâm sự vỏi tồi:
"Nếu Liên giận lâu không biết Tùng sẽ sổng ra sao?’. Tối không hiếu mình
phải đóng vai gì thì hợp. Người bạn tin cậy, cỏ gái đang yêu hay kè rắp tâm chiếm
đoạt tình yêu?
Năm
năm đại học tôi không để ý đến một bạn trai nào mặc dù tôi cùng đưộc xếp vào loại
duyên dáng và có khá nhiều vệ tinh xoay xung quanh. Đám bạn trưòng An ninh của
Tùng rút dàn vì họ chà nhận được chút tín hiệu gì từ tôi. cỏ lần Tùng và Liên
đá bố trí để tồi gặp Son. Tôi biết Son rất có cảm tình vói tôi, nhưng cuộc nối
chuyện của chúng tôi nhạt nhẽo. Liên chất vấn: "Mày không ưng Sơn nỗi gi,
đẹp trai, thông minh lại con nhà giàu đất Càng". Tôi mỉm cưòi bí hiểm, không
trà lời. Liên tức tối: "Hay mày chê Công an, củng phải thôi, con gái khoa
Vãn chẳng đúa nào dám yêu Công an, mỗi tao là "dũng cảm”.
Mẹ
Liên đột ngột qua đòi bỏi một tai nạn giao thông khủng khiếp. Chúng tôi đưa
Liên về quê. Trên suốt dọc đưòng đi, tôi và Tùng luôn phải thay nhau săn sóc
Liên những khi Liên ngất xỉu.
Dù
thương Liên đến mấy, chúng tôi vẫn phải trở lại trưòng sau khi mẹ Liên đã mồ
yên mả đẹp.
Trên
chuyến tàu đêm hôm ấy. Ngồi bên Tùng nhưng tim tôi nặng trĩu nỗi buồn thương.
Tùng củng vậy, chúng tôi dưòng như muốn xích lại gàn nhau trong cơn đọng cảm.
Cũng
phải cứng rắn lên để còn làm chỗ dựa cho Liên chứ'', Tùng ôm lấy vai tôi thầm
thì.
Chính
lúc đó tôi lại bổng thấy mình mềm hơn bao giờ hết. Tôi thèm được bát hạnh như
Liên để được nhận sự chở che của Tùng. Qua bờ vai áo mỏng, tôi nhận ra hơi ấm từ
bàn tay Tùng, cả hơi thỏ của Tùng cũng rất gần gũi bên má, con quỉ trong tôi lại
gào thét, nó quật ngã lý trí, tôi gục đầu vào ngực Tùng nức nở. Trong cơn mê muội
tôi quên tát cà, tồi tưởng như Tùng là của tôi, của tôi từ lâu lắm.
Giật
mình bởi tiếng ồn ào, tồi choàng dậy. Tàu đang chầm chậm vào ga. "Tỉnh ngủ
chưa bạn, chuẩn bỉ xuống thôi". Tùng cưòi toét cái miệng rộng nhưng ánh mắt
thật dịu dàng. Tôi xấu hổ chỉ muốn chui tọt xuống gầm ghế.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
