Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Ngộ Nhận

Hồ Quốc Nhạc

Trong giấc mơ, Bạch Ngọc thấy mình bình tĩnh nói vỏi Quang lòi xin lỗi chân thành. Quang đã nhìn cô rất trìu mến và nỏ nụ cưòi thông cảm dịu dàng.
Ngộ Nhận

Nhưng đó là chuyện của giấc mơ. Thức dậy, Bạch Ngọc càng hiểu thêm ràng mình hoàn toàn không đủ can đảm để làm việc ấy. Cô bứt rứt vì lỗi làm không thể tha thứ của mình.

Khi thuận tình để cho nhỏ Cúc công bố lá thư nặc danh được để trong hộc bàn gỏi cho cô, Bạch Ngọc thấy đó là điều cần thiết phải làm. Ngay cả khi xé vụn lá thư ném qua của sồ lớp trong tiếng lao xao của bạn bè, cô cũng thấy ràng sự giận dũ của mình là chính đáng. Thế mà...

Tại sao cô không đủ thông minh để hiểu rằng chính Quang là tác giả bức thư ấy. Mà lòi lẽ trong thư có gì quá đáng hay xúc phạm đến cô! Cô đã tức eiân chi vì đó là lá thu nặc danh. Ai đó đà viết chi những lời vu vơ và một đề nghị được kết thân. Ôi, sao mình lại có thể hồ đồ để giận dữ một lá thư như thế.

Cả tuần nay Quang tránh mặt cô. Những vui vẻ, chào hỏi hàng ngày khi đã mất đi khó mà bình thưòng lại đưọc. Bạch Ngọc hiểu ràng mình đã làm cho người bạn trai mà cô mến nhất lóp buồn giận. Có nghĩa là cô đã tự mình chuốc lấy một nỗi buồn. Bạn bè đã quên tuốt "sự kiện vĩ đại trong tuần', chỉ có hai ngưồi trong cuộc là chẳng thể nào quên.

Bạch Ngọc thèm làm được như trong giẩc mơ. Nếu Quang cứ bình thưòng như mọi khi, có lẽ cô đã làm đưọc việc ấy. Đằng này, Quang mãi tránh mặt cồ và trông mặt anh chàng buồn thấy rõ.
Lỗi làm thì cứ mãi day dứt đắng lòng, giấc mơ lại càng làm cho Bạch Ngọc rối rắm thêm. Cô hình dung lại diễn biến của giấc mơ, đành thôi!

-           Chút nữa ra về. Quang cho Ngọc gặp riêng một tí nhé.
Quang chỉ gật đầu chẳng nói chẳng rằng. Nét buồn trên mặt Quang càng làm cho Ngọc khó nghĩ quá chừng.
-           Quang cho Ngọc xin lỗi nhé. Ngọc không hề biết...

Cô hỏi và nghe tiếng mình mỏng nhẹ đến không ngờ.
-           Xin lỗi? Về việc gì vậy Ngọc?

. Về vụ lá thư. Ngọc không biết đó là lá thư của Quang.
-           Thư nào? Quang chẳng hề gởi lá thư nào cho Ngọc cả. Lá thư mà hôm trưóc Ngọc xé trong lớp củng không phải của Quang!

-           Thật không? Vậy tại sao cả tuần nay Quang tránh Ngọc?

. - Tại vì... tại vì Quang sộ lá thư này số phận của nó sê giống như lá thư mà ai đó đã gửi cho Ngọc.
Vừa nói, Quang vừa móc trong túi áo ra một lá thư trao cho Ngọc. Anh chàng nhảy phóc lên xe đạp thẳng một mạch.
Ngọc ngó cả ngưòi. Cô nắm chặt lá thư của Quang trong tay, đảo mắt nhìn quanh sộ bạn bè có ngưòi nào bắt gặp. Không có ai. Cô nhìn theo bóng Quang và mỉm cưòi một mình. •