Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 6)

-           Để làm gì? Chúng mình đâu còn trẻ?
-           Chính vì thế mà không vội Nhâm ạ. Công việc của Tùng vất vả lắm..
-           Thôi Nhâm hiểu rồi, khổng phải cân nhắc nữa đâu. Tùng về đi. Tha cho Nhâm, cố lên Nhâm uống hơi nhiều bia?
Chuyện của thời quá khứ (Phần 6)

Tôi giận dữ đứng dậy vẻ mặt tổi lức ấy chắc đáng sợ lắm nên Tùng không nói gì, chì lặng lẽ nồm láy tay tôi rồi chào từ biệt. Đổ là cách tốt nhát cùa cốc đấng mày râu khi gặp phải ngưòi con gái có lòng tự trọng mà nổi giận. Tôi đứng lặng giữa phồng như tượng đá không thèm cả tiễn Tùng một đoạn.

Căn phòng khách lại trô thành địa ngục. Tôi thù ghét cà vẻ đẹp mơ màng của Dà Lạt. Trao tập bản thảo kịch bản sân khấu cho ngưòi phụ trách trại sáng tác tôi hoảng hồn khi nghĩ rằng nó sẽ bị ném vào sọt rác nay mai...

Bạn đọc thân mến, đừng nghĩ ràng câu chuyện của tôi đến đây là kết thúc. Bỏi nổ củng chả côn gì để nói. Nhưng đỏ chi là câu chuyện của thòi quá khứ. Còn hiện tại tôi đá có một gia đình. Tôi đã tìm đuộc tình yêu và hạnh phúc đích thực của đòi mình. Quả là quá muộn phải không? Song, như ngưòi ta vẫn nói, chậm mà chắc. Dù đã sang bên kia dốc của cuộc đòi tồi vẫn cảm thấy như mình cồn rất trẻ. Bỏi tình yêu thì có bao giò già. Tôi yêu chồng đến mức yêu luồn cà cái bệnh nghề nghiệp của anh. Đó là tính chính xác đến phát cáu.

Chác các bạn đoán được ai rồi chứ. Vâng, đó chính 1à Tùng.
Sau khi trở lại.tôi nhận được thư Tùng:
"Nhâm yêu đấu!

Mong rằng em hãy hiểu và tha thứ cho anh. Quả thật anh không muốn làm em thất vọng, nhưng anh lại không muốn mang tiếng lừa dối em. Mối tình của chúng ta phải đi đến hôn nhân. Mà điều đố vối anh còn phụ thuộc vào đứa con trai anh yêu dấu. Anh không muốn thấy nó nhìn em vđi con mắt thiếu thiện cảm. Chính vì thế, anh mói càn đến một thòi gian đủ cho em. Thế nhưng, anh đả cẩn thận một cách vô ích. Con trai anh đã lớn. Khi biết em chính là bạn thân cùa cả bố và mẹ, nó sung sưống phát điên lên và đòi viết thư ngay cho em nữa đấy.

Chúng ta sẽ là một gia đình êm ấm phải không em


Chuyện của thời quá khứ (Phần 5)

-           Cháu Tuấn học lốp mấy rồi Tùng nhì?
-           Cháu vừa vào dại học.
-           Chác lại vào trường An ninh như bố?

-           Không, nổ vào truòng cùa mẹ nó ngày xưa, trường Dại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, chi khác khoa, nó học khoa Quốc tế.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 5)

-           Thế là gien mẹ lại trội rồi, nó học giỏi mồn xã hội phải khống?
-           Cháu học giỏi toàn diện Nhậm ạ, và giỏi trội hơn cả là ngoại ngữ. Nhưng cháu thích vào khoa Quốc tế học. Nhâm có biết nó lý luận mình thế nào không. Nó bào phải hiểu các nước trên thế giới, nhất là nước láng giềng quanh ta thì mới bảo vệ tốt an ninh cho đát nước mình được. Nó sẽ học tiếp ngành công an nếu có điều kiện. Thế đấy, chúng tỏ ỉỏp trẻ nghĩ xa hơn chúng ta nhiều.
-           Đúng là bố nào con nấy, ai cũng như hai bố con cậu thì có lẽ đất nưổc mình mãi mãi bình yên.

Tùng giơ tay xem đồng hồ rồi quả quyết, tôi hốt hoảng tưởng như trời đất sắp tan ra.
-           Muộn rồi, Tùng phải về, chúc Nhâm ngủ ngon, bao giò ra ngoài ấy nhố viết thư cho Tùng biết tin.

Tôi mê man bưỏc theo Tùng ra đến cửa. Mãi khi Tòng nám lấy quả đấm cửa, tôi mói sực tỉnh để chộp lấy bàn tay Tùng.

-           Tùng đùng về, ở lại vối Nhâm thêm chút nữa,
Có lẽ nghị lục chịu đựng bao năm nay của tồi đến nay đả cạn kiệt. Tôi đổ gục vào ngưòi Tùng.
-           Đừng đi, anh đừng đi!

Vòng tay Tùng ấm nóng xiết quanh tôi. Ngẩng khuổn mặt nhoè nhoẹt nưỏc tôi chò cái hôn mà có lẽ dài nhất trong lịch sử loài ngưòi - những hai mươi năm.

-           ó lại với em đêm nay - Tôi thì thào trên ngực Tùng.
-           Hãy chờ một thời gian, được không Nhâm? Anh vẫn tin Nhâm đủ nghị lực vượt qua như ngày xưa ấy mà.

-           Vậy là anh đã biết...
-           Biết, Tùng đâu phải gỗ đá... nhưng...
-           Tùng không yêu Nhâm chứ gì?
-           Không hẳn thế, có lúc Tùng đã cảm thấy chúng mình thật hiểu nhau.
-           Thế còn bây giờ...


-           Bây giò hử... Còn phải hỏi nữa sao? - Tùng cưòi nhẹ nhàng rồi thơm lên tóc tôi: - Có điều hãy cho Tùng một thòi gian nữa.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều:  truyện hay nhất

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 4)

Đã gần một tháng mà Liên vẫn không quay lại trường học. Tôi và Tùng đều sốt ruột. Chúng tôi sắp bưổc vào kỳ thi tốt nghiệp.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 4)

Bên trưòng An ninh Tùng cũng đang chuẩn bị ôn thi. Nhưng tối thứ bảy Tùng vẫn sang truòng tôi chọi nhu đã hẹn. Để Tùng khuây khoả, tôi đưa cây đàn ghi ta bảo Tùng chơi. Tùng so dây thả vài âm thanh ròi rạc, tôi định giằng lấy cây đàn thì bỗng nghe những tiếng tí tách như mưa mùa thu, rồi tiếng gầm rít như gió bảo. Cả căn phòng ngập trong âm thanh nhỏ nhung đau khổ của tình yêu xa cách. Tôi biết đó là bản "Gửi Ê-li" cùa Bét-tô-ven. Nhưng hôm nay Tùng đã thổi vào từng nốt nhạc cả nỗi niềm riêng.

-           Hay quá, chơi nữa đi Tùng - Các bạn trong phòng đề nghị.
Tùng mỉm cười ý nhị rồi cáo lỗi ra về.
-           Tùng đừng lo, Liên là ngưòi con gái có bản lĩnh - Tôi an ủi Tùng khi chúng tôi chàm chậm bước trên sân trường.
-           Cám ơn Nhâm, mình lo bỏi nhà Liên nghèo lắm, các em Liên còn nhỏ dại mà ông bố thì đau ốm luôn.
 “Từ bấy đến nay Tùng không định tái giá sao?
-           Cũng có vài lần định, bạn bè làm mối cũng có, ngay trong cơ quan cũng cỏ nhưng... lúc đầu cháu còn nhỏ quá, cú nhìn cháu côi cút mình lại khổng nồ. Khi cháu lỏn nó tỏ ra bất bình khi thấy cố ngưòi đàn bà nào đó thân thiết vối mình.
-           Tùng có nhận được tin tức gì của Liên không?
-           Có, Liên muốn bảo lãnh cho cháu Tuấn sang Canađa, nhưng Tuấn không chịu đi. Kỳ thật, con trai mà bám bố hơn con gái bám mẹ. Hồi mẹ nó bỏ đi nó mỏi bốn tuổi thế mà vẫn nhỏ ra phết. Sau khi li hồn, Liên lấy một ngưòi Việt gốc Hoa rồi theo chồng vượt biên. Hôm ấy Liên đưa con sang gửi mình bảo trông cho ít ngày để về quê. Mình tưỏng thật định gửi quà về cho gia đình cô ấy, nhưng Liên không cầm mà cứ ôm con khóc mãi. Đến hôm sau đưa con đi tắm, mình phát hiện trong túi quàn áo của con có một bọc tiền, định khi nào cô ấy trỏ lại sẽ mang trả, nhưng bố con mình chò mãi...
Hai mươi năm trôi qua, tôi cứ tưởng bộ ba năm ấy chỉ có tôi là bất hạnh.

-           Tùng vẫn làm việc ỏ Vũng Tàu chứ?

-           Chuyển ra Đà Nẵng rồi. Đột này mình lên Đà Lạt là đi theo một đoàn khách nưỏc ngoài đang nghi mát ỏ đây. Hôm nay là ngày c^o riêng mình. Đà Lạt

Chúng tôi đi ân trưa, cả hai đều thích chọn một quán cơm thật dân đá.

Time rớt bia cho tôi, tôi gắp thức ăn cho Tùng, ưóc mơ được chăm sóc Tùng trong tôi lại bùng cháy. Tồi không côn sộ bị mặc cảm nữa. Vả lại đòi tôi cũng chỉ còn co hội này thôi, nếu không giành lại được hạnh phúc cho mình tôi sẽ không bao giờ có nữa.

Tùng nâng cốc bia về phía tôi, mắt lấp lánh.
-           Nào, mừng cuộc tái ngộ sau hai mươi năm rồi uống như một tay sành bia, mặt tôi nóng rực, chuếnh choáng say. Tồi nói trong cảm giác ngất ngây:

-           Nhâm đâ chò Tùng ngần ấy năm để có được ngàv hôm nay đấy. Nhâm vẫn nguyên vẹn như ngày xưa. Nhâm chờ...

Dường như tôi không biết mình nói gì nữa, có lẽ tôi đã hát: "Bao giò anh đau khổ hãy tìm đến vỏi Nhưng lẽ nào tôi lại mong Tùng đau khổ...


Tùng tiễn tôi về khách sạn. Khu nhà nghỉ của trại sáng tác lung linh ánh đèn, nhưng các phòng đều im ỉm đóng. Tôi mỏ rộng cùa mòi Tùng vào phòng. Chúng tôi ngôi đối diện nhau bên chiếc bàn con. Không khí nhiều khi nghẹt thỏ khi tôi và Tùng cùng im lặng.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiềutu truyen

Chuyện của thời quá khứ (Phần 3)

Anh chàng Đại học Bách khoa của Liên ngõ "cá đã cắn câu" tỏ vẻ đưòng hoàng khi bưóc vào phòng tôi và không mảy may ngại ngần "trồng cây si" suốt buổi tối. Tôi ngấm ngầm đẩy họ lại gần nhau, sẵn sàng tiếp chuyện anh chàng khi Liên vắng mặt, hào phóng những lòi nhận xét tốt đẹp về ngưòi nọ đối vối người kia. Nhưng rốt cuộc công tôi đã thành công cốc. Liên chưa bao giò chịu đi vói anh chàng ấy xuống hết chân cầu thang.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 3)

Một buổi tối Liên lên giường đắp chăn kín dặn tôi: "Chàng Bách khoa có đến bảo tao đi choi vói ngưòi yêu rồi nhé!", "Mày..., "Ôi dào, chỉ lấp chỗ trống một tí chú yêu gì cái gã công tử bột ấy, tao vừa mói tuyên bổ: Em bị bệnh tim, hay ngất đột ngột, thế mà hắn đã tái xanh, chắc sộ tao lãn đùng ra ngay. Không bằng một phần nghìn chất đàn ông cùa Tùng".

Tôi nuốt cục thất vọng đang ứ lên cổ, chẳng thèm mong tối thứ bảy làm gì.

Tỏi chi là ngưòị bạn gái tri kỷ cùa Túng những lúc vắng Liên. Tùng tâm sự vỏi tồi: "Nếu Liên giận lâu không biết Tùng sẽ sổng ra sao?’. Tối không hiếu mình phải đóng vai gì thì hợp. Người bạn tin cậy, cỏ gái đang yêu hay kè rắp tâm chiếm đoạt tình yêu?

Năm năm đại học tôi không để ý đến một bạn trai nào mặc dù tôi cùng đưộc xếp vào loại duyên dáng và có khá nhiều vệ tinh xoay xung quanh. Đám bạn trưòng An ninh của Tùng rút dàn vì họ chà nhận được chút tín hiệu gì từ tôi. cỏ lần Tùng và Liên đá bố trí để tồi gặp Son. Tôi biết Son rất có cảm tình vói tôi, nhưng cuộc nối chuyện của chúng tôi nhạt nhẽo. Liên chất vấn: "Mày không ưng Sơn nỗi gi, đẹp trai, thông minh lại con nhà giàu đất Càng". Tôi mỉm cưòi bí hiểm, không trà lời. Liên tức tối: "Hay mày chê Công an, củng phải thôi, con gái khoa Vãn chẳng đúa nào dám yêu Công an, mỗi tao là "dũng cảm”.

Mẹ Liên đột ngột qua đòi bỏi một tai nạn giao thông khủng khiếp. Chúng tôi đưa Liên về quê. Trên suốt dọc đưòng đi, tôi và Tùng luôn phải thay nhau săn sóc Liên những khi Liên ngất xỉu.
Dù thương Liên đến mấy, chúng tôi vẫn phải trở lại trưòng sau khi mẹ Liên đã mồ yên mả đẹp.
Trên chuyến tàu đêm hôm ấy. Ngồi bên Tùng nhưng tim tôi nặng trĩu nỗi buồn thương. Tùng củng vậy, chúng tôi dưòng như muốn xích lại gàn nhau trong cơn đọng cảm.

Cũng phải cứng rắn lên để còn làm chỗ dựa cho Liên chứ'', Tùng ôm lấy vai tôi thầm thì.

Chính lúc đó tôi lại bổng thấy mình mềm hơn bao giờ hết. Tôi thèm được bát hạnh như Liên để được nhận sự chở che của Tùng. Qua bờ vai áo mỏng, tôi nhận ra hơi ấm từ bàn tay Tùng, cả hơi thỏ của Tùng cũng rất gần gũi bên má, con quỉ trong tôi lại gào thét, nó quật ngã lý trí, tôi gục đầu vào ngực Tùng nức nở. Trong cơn mê muội tôi quên tát cà, tồi tưởng như Tùng là của tôi, của tôi từ lâu lắm.

Giật mình bởi tiếng ồn ào, tồi choàng dậy. Tàu đang chầm chậm vào ga. "Tỉnh ngủ chưa bạn, chuẩn bỉ xuống thôi". Tùng cưòi toét cái miệng rộng nhưng ánh mắt thật dịu dàng. Tôi xấu hổ chỉ muốn chui tọt xuống gầm ghế.

Đọc thêm tại:

Chuyện của thời quá khứ (Phần 2)

Nhưng tôi có thể hình dung Liên đã đòi hỏi Tùng như thế nào? Nhưng năm đó kinh tế nhà nào cũng rất khó khăn, mà Liên lại là con ngưòi thực tế. Dẫu sao thi tôi cũng không thể hình dung nổi họ đã chia tay nhau như thế nào, chả nhẽ lại vì miếng cơm manh áo? Họ đã từng yêu nhau đến nỗi... Tôi phát ghen.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 2)

Tùng học bên trường Đại học An ninh. Thời đó hay gọi là Y500. Quàn áo sinh viên đồng phục màu ghi xám. Mỗi tuần vào tối thứ bảy, dân "ghi xám" đứng đặc cả hành lang gác hai, nời chỉ có các nữ sinh viên Vãn khoa trưòng Tổng hộp. Bọn con trai khoa Văn tức nổ đom đóm mắt vì bị lép vế. Nhưng làm gì được bởi tự họ cũng so sánh một cách dể dàng thân hình "Cò là" của họ vối dáng dấp mạnh mẽ cua dân "ghi xám".

Tùng và Liên là bạn học phổ thông vói nhau, dĩ nhiên là họ dễ dàng đi đến xé bỏ hàng rào tình bạn. Mỗi làn sang trường tôi chời bao giờ Tùng cũng đi vói vài ngưòi bạn nam và tất nhiên họ không phải đến nói chuyện vỏi Liên. Tôi là bạn.thân của Liên cõng cố ý cho tôi kết vói một anh chàng “ghi xám" cho cùng hội cùng thuyền.

Nhưng có lẽ do trò nghịch ngộm của vị thần tình ái mà tôi lại chỉ nghĩ đến cỏ mổi mình Tùng.
Tình yêu đơn phương có lẽ khiến tôi lắm khi kiệt sức vì phải chịu đựng trong câm lặng.

Tồi nhỏ cố lan họ giận nhau, chủ yếu là do Liên. Chuyện đơn giản chi vì Liên muốn rủ Tùng về quê trong dịp nghi quốc khánh mà Tùng thì bận ôn thi không về đưọc. Thế là Liên giận bỏ về quê một mình. Khi trở ra dem theo một chàng vệ sĩ củng không kém phàn bành trai, Liên bào: "Bạn đồng hành trên tàu, chàng học ỏ Bách Khoa  suốt dọc đường chiều Liên hết say. Tồi nghi ngờ 'Mày đùa đấy chứ, thế còn Tồng?“. Liên nguýt dài: ”Cho rốt, dân An ninh khô như ngói.

Tối thử bảy tuần ấy Tùng sang chơi và tất nhiên chạm trán anh chàng Đại học Bách khoa. Họ nói chuyện tay ba gượng gạo nhạt nhẽo. Tất nhiên Tùng phải thua anh chàng lì lợm sẵn sàng chiu mọc rẻ ấy rồi. Tôi phải làm nhiệm vụ tiễn Tùng ra về.

Buổi tối sân trường đẹp như công viên, rặng nhãn xum xuê đang mùa ra quả phù kín một đoạn đuòng dẩn ra cổng ưưòng. Tôi ngây ngất đi trong hương nhãn. Từ lâu tôi vẫn ưỏc được đi bên Tùng như thế này. Tôi biết đằy là co hội tròi cho để tôi dành lấy Tùng, Chi càn tôi nối xa xôi về những khuyết điểm của Liên, chi càn tôi vuốt ve lòng tự trọng của Tùng, ch: càn tôi bù đắp những tình cảm mà Tùng đang thiếu vắng. Nhưng đoạn đưòng ngắn quá mà tôi thì chua đù 'nẹhị lực”. Tùng đi bên tôi vẫn không giấu nối vẻ mặt khổ đau khiến tôi thấy mình như có tội.


-           Nhâm cho mình gửi lời xin lỗi Liên, ban nãy Tùng nói khi chúng tôi chia tay ở cổng trướng. Trái tim tôi tan nát vì hiểu ràng tồi chang bao giơ lạ cùa Tùng. Đêm đỏ tôi khóc ưót đẫm chiec goi vài. Sáne mai để giấu cặp mắt sưng húp, tôi cáo om khône lên lóp. Liên vẫn lạnh tanh không một lòi hỏi thăm đến Tùng. Tôi cũng chẳng dại gì truyền lại lòi xin lỗi ấy. Con quỉ trong tim tôi nổi giận, nó đòi được trả thù.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: những mảnh đời

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 1)

Nguyễn Côm Hương

 Một mình thả gót trên đồi thông tôi nhận ra mình thật ngớ ngẩn khi quyết định đến đây đế tìm cảm húng. Có lẻ tôi đả bị quyến rũ bỏi cái tên nghe thật tinh tứ "Thung lũng tinh yêu". Quả nó cồn tình tứ hơn cả tên gũi. Song với tôi đó là sự trừng phạt cho nỗi cô đơn của mình.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 1)

Nhận đuợc giấy mòi dự trại sáng tác kịch bản toàn quốc tại Đà Lạt, tôi hăm hỏ chuẩn bị đến quên cả phải chuẩn bị một đề cương cho kịch bản. Vùng du lích tối chưa hề đặt chân tới nhưng nghe thì quá nhiêu về nó. Tôi hình đung minh sẽ tìm được khá nhiều điêu lv thú ỏ cái nơi tho ca nhạc hoạ này.
Một tuần trôi qua trong căn phồng khách sạn, trừ những buổi tiệc tùng hội họp và đi thăm thú theo đoàn. Tôi còn lại một mình trong căn phòng ngào ngạt hương hoa. Song nhũng cảm xúc của tôi duòng nhu bị trơ lì vỏ cảm đến nổi tổi đâm ăn khoẻ, ngủ khoè như một tay lực điên. Bàn đề cương kịch bản vẫn chưa thành hình.

Quả quyết bước ra khỏi khách sạn khi tròi còn bảng lảng sương, tôi vẫy một chiếc tắcxi còn đang "ngủ" im lìm dưỏi một tán cây. Cậu lái mặt non choẹt đon đả mòi tôi. Khi nghe cái địa danh cần đến, cậu ta tủm tỉm cưòi rồi bảo:
-           Chị đi du lịch, cho em bao khứ hồi.
-           Không, đừng đợi tôi, tôi không có một dự định gì trước.

Mặt hồ trong thung lũng phẳng lặng như một tấm gương xanh, mặc dù vẫn có một vài chiếc thuyền đạp vịt nhẩn nha đi lại trên mặt nưỏc giống hệt những bông hoa trôi. Trong những bông hoa ấy có những "thiên thần" đang tận hưởng niềm hạnh phúc mà tạo hoá đã ban cho con ngưòi. Bất giác tôi nhặt một hòn cuội vung tay ném xuống hồ. Chỗ hòn cuội roi mặt hồ chỉ loang một vòng sóng mảnh như làn khói. Rồi tất cả lại nguyên về như cũ, tĩnh lặng êm đềm. Ngay cả những cặp trai gái đi lưót qua tôi cũng đều yên lặng. Sự yên lặng vĩnh hàng của vương quốc ái ân. Song chỉ cách có một mặt hồ qua bên kia là một thế giới khác. Thế giỏi của cơm áo gạo tiền, ỏ đó con người không cần đến tình yêu. Có lẽ tôi phải trỏ lại bên đó chăng? Bỏi ỏ đây tôi chỉ là một kẻ lạc loài.

Đầy hàng bán đồ lưu niệm ken dày suốt hai bên lối đi. Tiếng chào mòi rối rít chát chúa. Tôi đứng tần ngần trưổc một quầy bán đồ mĩ nghệ bằng gỗ.

-           Định mua cho con trai tám phù điêu gổ thần tượng hống đá pêlê, con trai mình mê bóng đá lắm.

Tôi thấy giật mình, sao lúc nãy tôi không nghi ra một cái gì đó để tặng con trai Tùng? Cả đòi tồi vẫn mong được làm một việc gì đó cho đẹp lòng Tùng?

- Khỏi lo đi - Từng khoát tay khi thấy tôi thoáng bản khoản.
-           Liên khoé chứ, các bạn vẫn sống ỏ Vũng Tầu?
Tùng đang cưòi bổng vành môi xịu lại như mếu.
-           Chẳng nhẽ Nhâm không biết gì sao? Liên đang ỏ Ca-na-đa. Bọn mình chia tay nhau trước khi Liên vượt biên.

Tôi sửng sốt lắm Tùng thoáng ngượng ngùng.

-           Mình không trách gì Liên, bồi tại mình. Mình không đem lại được cuộc sổng nhu Liên mong muốn.

-           Máy năm đầu sau khi các bạn chuyển vào Vững Tàu mình vẫn nhận được thu Liên. Liên có khoe vào Vùng Tầu sống được lắm, nhất là Tùng có đất đế phát huy tài năng.


-           Đủng vậy, lẽ ra là như thế, mình có chút ngoại ngữ nên được điều đi bào vệ các đoàn chuyên gia đau khi. Công việc này mình rất thích. Nhưng Liêo không muốn mình dừng lại ở đấy. Cô ấy đòi mình phải lợi dụng ngưòi nước ngoài để giúp cổ ấy trong một số phi vụ làm ăn. 

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: những mảnh đời

Thời chưa xa (Phần 6)

Tôi đã biết mặt chị, một vài lần ỏ nhà ông bác I Bác tôi là Phó Bí thư Đảng uỷ. Chị Công an mòi ngưòi thanh niên ngồi vào ghế rồi chỉ cái ghế gần đấy bảo tôi ngồi xuống. Tôi vừa ngồi xuống ghế thì chị Sinh hỏi:
Thời chưa xa (Phần 6)

-           Anh ở thôn nào?
 Dạ, em ỏ Đồng Lâm ạ.
-           Tròi tối, anh trèo lên cột loa làm gì?
Dạ... Dạ, em thử ga len ạ.
-           Ga len đâu?

Tôi luống cuống rò nắn các túi. Nhưng chao ôi! Tôi có định mang ga len theo để thử đâu. Chị Công an theo dõi từng cử chỉ cửa tôi. Rồi chị quay sang ngưòi thanh niên.

-           Hãy cứ tạm giam anh này lại, buổi sáng đến úỷ ban xem xét.
Theo lệnh chị Công an, ngưòi thanh niên dẫn tôi đến kho hợp tác xã gàn đấy. Chị Sinh mỏ cửa, nhốt tôi vào trong kho, khoá lại. Tôi bị nhốt vào kho, chỉ có một cửa bé tí đủ nhổm thấy mặt ngưòi. Tôi khóc thật to. Một lúc sau, tôi chẳng còn khóc được nữa. Bên ngoài cửa kho ồn ào như ong vỡ tổ. Mọi ngưòi nhất là bọn trẻ con, ào qua cửa sổ để nhìn mặt trộm.

Chị trừng mát nhìn chúng. Nhưng đáp lại là những tiếng cưòi thích thú của lũ trẻ. Tồi dang giận dữ nhìn bọn trẻ thì bắt gặp ánh mát thày giáo Hưng. Thầy đã nhộn ra ngưòi học trỏ yốu cùa thíìy hồi cấp II. Tôi thắy thầy bỏ đi. Lần đầu tiên trong dòi tôi thấy tủi hổ, tôi muốn biến ngay xuổng đất.

Buổi sáng đó, hai đftn quân mang súng áp giải tồi xuống uỷ ban. Tôi đi trước, hai dân quân đi sau, hon chục đứa trẻ con bám đuôi. Từ trong xóm, mấy ông già, bà già, thanh niẽn nlìỉn theo tồi cùng hai dân quân và lũ trẻ con láo nháo. Khổng rổ vì xấu hổ hay sộ, tôi quay lại trừng quát tụi trỏ:
-           Chúng mày về đi. Cố gì mà phải xem!

Tụi trề con lủi vào ngỏ tối. Trên đưòng chi còn lại tôi và hai ngưòi đân quân. Tôi thoáng giật mình nghĩ đến chuyện gặp ngưòi làng. Nhưng rất may, tôi không gặp một ngưòi quen nào trên đường. Dến trụ sỏ uỷ ban, hai ngưòi áâii quẫn dẫn tồi vào phòng làm việc của Ban Cổng an xẳi Chị Sinh - trưỏng Công an đả cố mặt, đang ngồi nới chuyện vói máy bác công an viôn. Dột nhiồn bác tồi xuất hiện. Đến bfly giò tồi vAn nhó như in hình Anh ấy. Bác tôi đến thẳng chỗ các đồng chí Cồng an. Chị cỏng an đốn bác tôi từ ngoài sAn. Tôi nghe rổ tiếng ổng nồi vổi các đồng chí Công an:
Nó là cháu tồi. Các đồng chí cứ xử nó theo pháp luật.

Bác tôi chỉ nói vậy rồi ra về. Đến sau này nhớ lại ngẫm nghĩ, tôi mối thật thám thìa. Chác bác tỏi khi áy chưa tin cháu mình bị Cồng an bắt. Ông muốn xuống tận nơi xem rổ thực hư. Đến lúc tận mắt chúng kiến đứa cháu mình đang ngồi trong phỏng làm việc của Công an, ông đã đau đỏn thốt lên những đề nghị ấy. Tôi hiểu ồng, cương vị của ông lúc ấy không nên đề nghị xin tha cho tôi. Tôi thành thực cảm ơn ông về điều ấy. Thế rồi tôi bị giam ỏ trụ sở. Tôi phải tường trình những việc làm của mình. Tồi thật không ngò, chỉ vì một ham thích nho nhỏ và sự thiếu hiểu biết... đả đưa tôi đến việc làm mà cả đòi tôi phải ân hận...

Khuôn mặt chị Công an đang hồng dần trở lại.

Đêm ấy, tôi cùng dân làng Quang Trai thức trọn, canh cho chị trưởng Công an, một giấc ngủ thật ngon lành. Trong cơn mê ngủ, chị đang nói gì không rõ. Mọi ngưòi đều bảo chác chị ấy thầm hứa vói ngưòi chồng đang ở xa. Lúc ấy tôi ưổc mong: Nếu như vào chiến trường mình lại gặp được chồng chị. Phải rồi, tôi sẽ kể tất cả. Tôi sẽ nói vói ngưòi lính từ phương tròi xa về những ngưòi thân của anh. Hậu phương gian nan vất vả, nhiều lúc phải đổ cả máu nhưng chưa khi nào vợi nỗi nhố tiền tuyến và những người con của quê hương. Các anh hãy yên tâm nhé.

Thời chưa xa (Phần 5)

Cuộc thử máu nhanh chóng. Hai ngưòi trong số họ có cùng nhóm máu vối lão Tú. Chị Công an và cô y sĩ đang cho con bú. Lúc ấy là sự hiến máu để cứu một con ngưòi. Chị Sinh đã tự nguyện cho máu, chị lý giải thật rõ ràng: "Cô Lan y sĩ đang cho con bú, cô phải giữ sức để nuôi cháu nhỏ. Đúa cháu nhà tôi đã lốn rồi, với lại tồi khoẻ hơn cô Lan. Hãy để tôi. Các cô cứ lấy máu của. tôi để tiếp cho ông ta". Lão Tú đã được cứu sốrm trong hoàn cảnh ấy.
Thời chưa xa (Phần 5)

Bây giò chị ở nhà vui vói mấy đứa con. Nhưng rồi sức chịu đựng của con ngưòi có hạn. Vóc dáng nhỏ nhắn, sự mệt mỏi quá sức và sự hiến máu dột nuột làm da mặt chị vàng nhợt đi. vẻ mặt chị, giọng nói của chị không còn eiấu nồi tôi. Chị cúi khuôn mặt đang mất dàn sinh khí hôn lên má cu Tý và kéo thằng Dũng vào lòng. Chị Sinh gục mặt vào hai đứa con. Tôi bỗng thét lên. Nhưng chị không nhận thấy tiếng kêu cùa tôi. Bà hàng xóm nghe tiếng kêu lại chạy sang. Những ngưòi quanh xóm cũng đổ sang rất đông. Bà cụ hàng xóm bế lấy cu Tý. Thằng Dũng được một bác đàn ông dắt sang bên nhà. Mấy chị phụ nữ bế chị đặt lên giưòng. Tôi vẫn luống cuống chưa biết làm thế nào. Cũng lúc ấy một cô gái mang đến cốc nưổc chanh đưòng. Tất cả đều như nín thỏ lo lắng nhìn cô gái đang bón từng thìa đường cho chị Sinh. Một bà già nào đó đứng gần bảo:

-           Nam, ra trạm xá gọi cô Lan vào nhé!

Khuôn mặt chị Sinh hơi cử động theo nhịp thỏ phả ra ấm áp. Mấy cô gái đứng vòng trong reo lên cùng tiếng thỏ đều nhẹ nhõm của họ một luồng gió từ ngoài sông Trà Lý thổi vào mát rượi. Một kỷ niệm ngày nào vừa chọt đến trong tôi: Tôi đứng lặng ngắm nhìn khuôn mặt thân thương của chị và bồi hồi nhó lại... Dạo ấy, ỏ vùng quê, ngưòi ta đang sử dụng loại IU bán dẫn. Nhà tôi chưa có đài, tôi cố gắng chạy vạy  và cuối cùng tìm được một cái ga len - sàn phẩm của những năm năm mươi. Mỗi làn nghe, tôi cứ phải áp sát tai vào ga len để thưởng thúc tiếng í éo từ loa của chị phát thanh viên. Một làn, anh ích đóng quân ỏ Thủ đổ về phép đến nhà choi, thấy vậy bèn bảo tôi:

-           Đài của cậu thiếu vàng sống. Phải có vàng sống thì đài ga len mói nói to như bán dẫn được!
Tôi mê quá, bèn hỏi anh vàng sống ỏ đâu. Anh ích bèn giảng giải và cho biết vàng sống có nhiều trong hộp vuồng của loa phóng thanh. Nghe vậy tôi quyết chí tìm cách "xem" bàng được vàng sống. Sáng sớm hôm ấy tối dậy sỏm hon thưòng lệ. Buổi sáng mùa đồng, gàn năm giò, tròi vẫn còn tối. Tôi đến thôn Cổ Trai (nơi có đài công cộng) mà ngoài đưòng chưa thấy một bống ngưòi. Chắc giồ này mọi ngưòi vẫn đang ngủ. Tôi vừa bưỏc đến chân cột loa thì đài phát nhạc thể dục. Tiếng nhạc làm tôi giật mình. Đưòng vẫn không một bóng ngưòi qua. Bạn học của tồi giò này chắc vẫn chưa ai đi học. Trưòng xa nhà bốn năm cây số, gần sáu giò đạp xe vẫn vừa. Leo lên cột loa, tim tôi đập át cả nhạc thể dục. Tôi điếng ngưòi vì chạm vào điện. Tôi cố mắm môi giật hộp vàng sống. Tiếng nhạc đang phát bỗng sột soạt, oẹ ọ. Họ buộc chắc. Tôi cố tìm đầu nối. Tròi tối quá! Tay tôi cứ run bắn lên. Tôi vừa làm vừa lo, mắt đảo xuống đưòng. Tù trong xóm sau rặng tre mò mò, bỗng xuất hiện một bóng ngưòi. Tôi như đứng tim ỏ trên cột loa. Bóng ngưòi lừ lừ tiến lại gần. Hộp vàng sống, tôi đã ra khỏi cột vẫn bị hai sội dây buộc chắc, thinh thoảng lại rộ lên.

-           Anh trẻo lên đáy làm gì thế?
Dạ. Tồi không còn hồn vía nào, chân tay muốn rụng rời.
Tôi hỏi anh trèo lên đây làm gì thế?
Tiếng hỏi nhỏ nhưng gắt. Tôi luống cuống thực sự.
-           Dạ... e... em.
-           Xuống đây!

Tôi ngoan ngoãn làm theo. Ngưòi kia cầm lấy cặp sách của tôi rồi đứng lùi lại mấy bưổc để tôi tụt xuống. Đến khi xuống, tôi mỏi nhìn rõ người dưỏi đất. Anh ta thấp hơn tôi một cái đầu. Giá như thưòng ngày thì tôi chỉ đấm một quả là anh ta gục xuống. Nhưng tôi vừa làm điều gian nên đâm hoảng. Ngưòi thanh niên vừa nãy dẫn tôi đến Công an xã (nhà chị Công an ỏ ngay thôn ấy).
-           Chị Sinh ơi!

Có tiếng phìạ nữ trong nhà vọng ra:
-           Ai đấy?
Em đây. Em vừa bắt được trộm!


Trong nhà có ánh đèn, tiếng kẹt cửa. Tôi định vụt chạy nhưng ngưòi thanh niên đã giữ lấy cặp sách của tôi. Trong nhãn vỏ có ghi họ tên, lớp, trưòng. Tồi sợ nhà trường, thây cồ giáo hơn Sộ gia đình bố mẹ. Tôi đành phải bưốc vào nhà chị Công an. Nguòi thanh niên kể sơ qua cho chị Sinh nghe. Tôi cúi mặt khi bắt gặp cái nhìn của chị chúng tôi. Chị Công an còn trẻ quá. 

Đọc thêm tại:

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Thời chưa xa (Phần 4)

Tôi thốt lên mừng rồ:

-           Chị làm em hết hồn!

Tôi ngồi xuống bàn, đồ lấy chén nước từ tay chị. Tôi run run, suýt làm đổ chén nưổc vì nhận ra đôi bàn tay nhợt nhạt của chị. Chị không để ý đến sự bối rối của tôi, bảo:
Thời chưa xa (Phần 4)

-           Chị vừa đến chỗ lão Tú. Chắc em còn nhó lão ta chứ?

Tôi nhó lại rồi. Lão Tú ỏ thôn Xuân Lôi. Cả xã, cả vùng đều biết lão ta. Bố lão là địa chủ khét tiếng đã bị cách mạng xử bắn dưối gốc đa thôn Quang Trai. Bản thân lão Tú làm dõng, dẫn lính lầy, lính nguỵ về Tịnh Xuyên đóng bót. Tú đã bắn chết bố chị Sinh trong lần sục hàm bắt cán bộ gần Quang Trai. Hoà bình ta bắt Tú đi cải tạo. Mãn hạn tù, Tú về làng lấy vổ. Lão Tú không làm ruộng, sống bằng nghề cá lưỏi và đóng cối thuê. Vợ lão, bộ tính hơi hâm hấp, có bệnh gì đó nên không có con cái. Dân làng bảo: Bố con lão Tú trưỏc đây tàn ác quá nên ông tròi muốn diệt luôn cái giống ác ấy đi. Ngưòi đàn ông nằm ngoài trạm xá vừa rồi là lão Tú, nhưng tôi không nhận ra lão. Lão Tú già đi kinh khủng, mặt mũi lão nhọt nhạt như xác ngưòi chết. Tôi bỗng thấy rùng mình.

Trên đưồng về nhà vối con, chị Sinh bắt gặp một ngưồi đang bò trên bò cỏ. Tròi tối nên chị không nhận ra ngưòi đó là ai. Giữa cánh đồng vắng vẻ... Chị Sinh định cứ đi tiếp nhưng quay lại nhìn thấy ngưòi kia cứ bò lết từng tý trên bò cỏ. Loáng nghĩ, chị vội quay lại:
Ai?
-           Tôi... ôi... tôi đây mà.

Chị Sinh nghe giọng quen quen liên mạnh bạo buớc đến gần ngưòi vừa nói. Chị vừa cúi xuống thì chợt nhận ra lão Tú. Tròi tối, mặt lão Tú như nhoè đi, quần áo ưốt sũng. Chị xẵng giọng:

-           Ông làm gì ở đây?
Lão Tú đã nhận ra tiếng chị Sinh. Lão run run.
-           Thưa bà... tôi... ôi bị gẫy chân rồi.

Một giây chị Sinh thoáng nhổ đến cái chết của bố. Chị quay lại và nhận thấy .vẻ cầu xin thảm hại cùa lão Tú. Trưỏc mặt chị là một ngưòi đàn ông bị thương giập nát cả đôi chân. Chị bèn cúi xuống đỡ lão Tú dậy. Cổ lẽ vì đau quá nên lão Tú đã khóc, nước mắt lão thấm cả sang vai áo chị. Chị Sinh khó khăn lắm mỏi dìu được lão Tú bị gãy nát cả đôi chân về đến trạm xá. Khi ấy mọi ngưòi mói vỡ lẽ: Lão Tú đi đánh lưỏi ngoài cánh đồng gần làng, một quả bom nổ gân, mảnh bom làm giập gẫy đôi chân của lão. Lão Tú bị mất quá nhiều máu. Mùi máu tanh tưởi xộc vào mũi làm chị rộn cả ngưòi. Máu ở ống quần lão Tú vưống cả sang quần áo chị. Cũng may cho lão Tú, hôm ấy trạm xá có mấy cô y sĩ ỏ lại trực. Họ đã cứu chữa, băng bó vết thương cho những người ở làng bên vừa bị thương sau trận oanh tạc của máy bay Mỹ. Chị Sinh hội I chốp nhoáng cùng các cô y sĩ. Họ phải quyết định lấy máu tiếp cho lão Tú. Nhưng lấy máu ai bây giò? Chị phải đả thông mãi, hai cô y sĩ mối chịu, băng bó vết thương cho láo Tú. Khi nói đến việc tiếp máu cho kẻ trưỏc đây đã gây ra nhiều tội ác vói chính bà con, anh em của họ, hai cô y sĩ cương quyết phản đối ý kiến của chị Công an xã. Chị Sinh giải thích thế nào họ cũng không chịu. Cuối cùng chị phải thốt lên:


-           Chúng ta phải cứu lấy một con ngưòi. Tôi với các cô cùng có trách nhiệm ấy!


Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: đọc truyện online

Thời chưa xa (Phần 3)

Tôi lo lắng như hỏi chính mình:
Thế là thế nào nhỉ?
Thời chưa xa (Phần 3)

Tôi thoáng nghĩ đến điều có thể xảy đến. Trao gỏi đứa bé đang khóc kêu mẹ đòi ăn cho bà cụ hàng xóm, tồi lao về phía nhà kho. Có hai ngưồi công an viên được cử ỏ lại bảo vệ kho. Tròi tối quá. Tôi cũng chẳng nhận rõ mặt ngưòi nào. Tôi vội hỏi:

Hai anh có gặp chị Sinh không?
Một ngưòi thấp, nhỏ bảo:
Lúc nãy chị ấy ỏ trạm xá đấy. Anh thử đến xem.

Tôi không kịp cảm ơn hai ngưòi, chạy vội về phía trạm xá. Tôi nhu đứt mất hơi. Mặc. Tôi chạy như bay. Tôi không tin bom đạn, lửa khói, xâm phạm được chị. Ngưòi con gái Trà Lý năm xưa, chị Công an trẻ măng hôm nào, ngưòi mẹ của hai đứa con hôm nay... Chị ấy phải sống. Cuộc đòi của những đứa trẻ. .. nếu mất mẹ. Tôi cố xua đi điều gì đó vừa khủng khiếp vừa mơ hồ, chợt đến. Tồi vẫn chạy. Tồi xộc vào trạm xá. Dưới ánh đèn dầu lù mù là một ngưòi quấn băng tráng toát. Đầu gối tôi như khuỵu xuống trưỏc cửa trạm xá. Phòng bên có tiếng ngưòi trò chuyện và mùi thuốc, bông băng bay ập vào mũi làm tôi như tắc thỏ. Tôi vịn vào thành giường lết đến bên ngưòi bệnh. Tôi run run kéo tấm khăn trắng phủ mặt. Tôi giật mình ngạc nhiên: một khuôn mặt đàn ông, quãng năm nhăm tuổi, nhột nhạt, đôi mắt đò đẫn nhìn ngưòi vừa đến. Tôi hỏi.

-           Ông bị thưong ở đâu.

Ngưòi đàn ông chỉ xuống dưỏi hai bắp đùi. Máu thấm đỏ những chỗ bị băng. Tôi hỏi thăm chị Sinh. Ngưòi đàn ông thở dốc ra:
-           Chị ấy vừa về nhà rồi.

Tôi kéo tấm chăn trắng phủ lên ngưòi đàn ông rồi buốc ra ngoài. Đến gần sân nhà chị Sinh, tôi nghe tiếng chị Công an nói với con:
-           Mẹ lấy cơm "dịt" cho cu Tý ăn nhé.
Tiếng nũng nịu của đứa lớn:

-           Con ãn cá co. Con ứ ăn cơm thịt vổi cu Tý đâu.
Tiếng chị Sinh.

-           Cu Tý cho anh ăn com vối nhé!
Con ứ, nào, anh Dũng không đưọc ăn com cùng me Anh Dũng vừa đánh con.
-           Mẹ đánh chừa anh Dũng nhé.

Ki

Chị Sinh vỗ vỗ nhẹ tay vào mông đứa lốn. Thằng bé vui lên nhìn mẹ cưòi khanh khách. Tôi sững lại trước ngọn đèn dầu, ngây nhìn ba mẹ con chị Công an. Hạnh phúc đang trào dâng trong chị. Bỗng chị Sinh nhìn ra cửa và nói như reo:


Chú vừa đi tìm chị phải không? Bà cụ hàng xóm bảo vậy. Thôi vào uống nưổc đi. Có gì mà ngây ngưòi ra thế?

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện hay nhất