Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Bố (Phần 3)

Chiều. Về đến nhà. Bác Viện hổt hài chạy ra đưa tôi mành giấy mẹ để lại: "Con vào viện ngay! Bố bị cấp cứu”. Tôi lao lên xe, còn nghe tiếng bác Viện vối theo: "Đi cẩn thận! Hình như bố mày bị chảy máu dạ dày ! 
Bố (Phần 3)

Tròi đã tối. Quẳng xe vào bãi, tôi chạy đọc hành lang. Những căn phòng trắng toát, xa lạ, nối đuôi nhau, tưỏng không bao giờ hết.

Tôi nhìn thấy mẹ trưỏc. Mẹ ngồi trên chiếc ghế tựa bằng sầt, quay lưng ra ngoài. Tôi bưốc vào phòng. Bố đang nằm im, nhắm mát. Trong bộ quần áo bệnh nhân trắng toát, trông bố càng xanh i xao, nhỏ bé. Quầng tím trên mát bố càng sẫm màu. Trên đầu giường có đặt một hộp sữa, một cái cặp lồng. Tôi bảo: "Mẹ! Bố làm sao rồi? Mẹ nói nhỏ: "Bác sĩ cho uống thuốc rồi. Hy vọng là không phải mổ1'. "Con điện cho bác Cả ò quê nhé?". "Thôi, xem thế nào đã. Chưa chắc bác đã ra đưộc đâu". "Bố ăn gì, con đi mua nhé?'. "Không, chỉ được phép uống sữa thôi". "Thế còn mẹ?". Mẹ mệt mỏi lắc đầu.

Suốt ba ngày sau đó, mẹ túc trực trong bệnh viện. Mẹ giặt quàn áo, thay khăn trải giưòng, dìu bố đi lấy thuốc, bón cháo cho bố... Tôi cũng quanh quẩn nhưng tay chân lóng ngóng chẳng giúp nì được mấy. Tôi chi trông bố những khi mẹ quá mệt, ngả lưng chộp mắt một lát. Mỗi nạày, Trung qua viện một làn. mang cho tôi vỏ chép bài buổi sáng và thông báo tình hình ỏ lóp. Những con đau cùa bố ít dần. hy vọng một vài hôm nũa tôi đi học được.

Tối ngày thứ ba. Tôi đang ngồi đọc báo, mẹ thì bón nưỏc cam cho bố. Bỗng rất đột ngột, bố bảo mẹ: "Hiền oi (Hiền là tên mẹ tôi), sau đột này anh về với em và con nhé...". Tồi ngẩng phắt lên. Mẹ sững ngưồi. Mặt mẹ tái đi, tay run run, mẹ đặt cái cốc xuống. Nước cam sóng sánh trên mặt tù. Bổ nhìn mẹ đăm đăm. Như không chịu nổi cái nhìn ấv. mẹ bỏ chạy ra ngoài.

Bỏ bố nằm đó, tôi bước ra theo. Mẹ đane đứng bên cửa sổ. Phía bên ngoài có một cây muỗm đâm những bông hoa nhỏ li ti. Vai mẹ rung lên. Tôi sọi: "Mẹ!". Không quay lại, mẹ khẽ nói vối tôi: "Mẹ sẽ nhò cố Thanh cùng trường. Từ ngày mai cô sẽ vào chăm bố". Tồi lao tối, bấu lấy vai mẹ: "Mẹ! Sao mẹ lại làm thế! Mẹ khôns được làm như thể...". Tòi oà lên khóc. Mẹ quay lại, mặt mẹ cũĩìg đẫm nưốc mắt. Mẹ nghẹn ngào bảo tôi: "Lê oi! Con đã lỏn. Hãy hiểu mẹ. Muộn rồi Lê ạ...".

Một lát sau, tôi quay vào phòng, Bố đã ngủ. Tôi ngồi xuống chiếc ghế sắt. Giò này bệnh viện thật tĩnh lặng. Không có tiếng chân người chạy đi chạy lại.

không có tiếng la hét. Nhung đầu tôi thì nhu có ai nện búa ong ong. Tồi cố trấn tĩnh bằng cách nhổ tỏi những trò đùa vui vẻ của đám bạn bè cùng lóp. Nhưng vồ hiệu. Tội nghiệp mẹ! Tội nghiệp bố! Tôi cầm lấy bàn tay bố bỏ ra ngoài chăn. Bàn tay gầy guộc, cổ tay có những đưòng gân xanh khẽ giần giật. Bỗng bố mỏ mắt, hoá ra ông chưa ngủ. ông ngượng ngùng nhìn tôi. Đôi môi bố run run như đang định nói điều gì. Trung đã tùng nói gì nhi? "Có những điều trẻ con không hiểu được đâu!". Nhung tôi đâu có còn là trẻ con nữa. Ngày mai tôi phải nộp đơn thi đại học rồi.

Không buông bàn tay gầy guộc của bố, tôi hỏi:
-           Bố, bố bảo con nên thi vào trưòng nào?

Ngoài kia, hương hoa muỗm vẫn thoang thoảng, nhẹ nhàng nhưng da diết...

Đọc thêm tại:

Bố (Phần 2)

Bố hỏi: "Dạo này còn học hành ra sao?". Tôi trả lòi: "Vẫn bình thuồng bố ạ!". "Vẫn giỏi toán nhất lóp chứ?". "Cái gì co bố? Không, con gái lẻn cuối cấp học không lại bọn con trai đâu!". "Bậy! Bậy - rồi bố bỗng hào hứng hẳn lên Phải học "ác" vào chứ! Con biết không, ngày xưa bố giỏi toán nhất tỉnh đấy...". Tôi quay đi, nhìn ỉên rihững vệt vôi tróc lỏ trên góc tường quán nưổc. Tôi không muốn nghe đi nghe lại những điều mà lần nào bố cũng kể. Bà chủ quán yùa nhìn chúng tội yói vẻ thông cảm, vừa íẫy giẻ lau lau nhũng giọt nước chè rỏt trên mặt bàn. Nếu không kịp lau ngay, mặt bàn sẽ bị ố. Mà có cạph gì để tránh được nhũng vết ố? Năm nay bố bao nhiêu tuổi nhỉ? ừ, năm mươi hai. Bổ đã bát đầu . mắc cái bệnh hay kể chuyện "ngày xưa". Kể say sưa, kể đi kể lại. Ngày xưa, mẹ là cô học trò trưòng huyện qua đò sang bên kia sông học. Tháng tháng bố gửi từ nưóc Hung xa xôi những chiếc phong bì màu xanh da trời về cho mẹ. Rồi bố về làng đốn mẹ ra Hà Nội. Hồi ấy bổ là chàng trai thành đạt và giỏi giang nhất vùng. Mẹ đi dạy, đầu tiên tít ỏ Xuân Hoà, rồi chuyển về nội thành. Hai ngưòi mua một căn hộ từ tiền bán chiếc xe đạp cuốc và những sợi dây mai-xo mang từ Hung về. Mỗi năm hai lần bà nội lên thăm, mang theo co man nào là gạo nếp, đậu xanh, trúng gà... Rồi tôi ra đòi. Cái ngày hôm đó, bố cuống quýt chạy từ nhà hộ sinh về, đúng ngay trong sân khu tập thể mà reo vang cả bốn tầng gác: "Con gái! Con gái!"... Vậy mà khi cái niềm hạnh phúc ấy lên, bắt đầu biệt vui, biết buôn, thì họ lại chia tay. Tại sao? Tại sao thế?
Bố (Phần 2)

Trung hỏi tôi: "Sao Lê ít cười?”. Tôi nhe răng. Trung kêu lên: "Khiếp!". Tôi không ghen vối Trung, nhưng Trung là một cậu bé hạnh phúc. Mùng một Tết chúng tôi đến nhà Trung. Bố mẹ cậu cùng ra rót nưổc, lấy mứt, tiếp chuyện chúng tôi. Họ thầm thì gi vào tai nhau, ông bố cưòi, choàng tay qua vai, hồn lên trán bà mẹ. Bọn bạn tôi mải nói chuyện, cưòi đùa, khổng để ý, nhưng tôi thì tôi nhìn thấy hết. Tôi là đứa con gái tràm lặng, khó tính, vậy mã Trung vẫn choi với tồi. Chơi, nhưng có lẽ Trung không hiểu hết tôi. Bố cái Thủy trong lốp làm nghề lái xe đưòng dài. ông có vợ bé, nghe đâu mua hẳn cho cô ta một cái nhà dưói Trương Định. Mẹ nó biết nhưng cam chịu. "Minh nhịn thi ít ra mỗi tuần ông ủy còn về nhà một lần. Còn đua ít tiền đê nuôi con...". Bố không phải là gã đàn ồng xấu như thế. Bổ chưa bao giò phàn bội và lừa dối mẹ. Mà ngoài những điều đó ra, còn gì có thể làm cho ngưòi ta không thể tha thứ cho nhau?...

Chù nhật, cả bọn đi Phủ Tầy Hồ. Tôi ngồi phía trưóc, trên gióng chiếc xe "địa hình" của Trung. Không nhu mấy đứa con trai khác trong lóp thích "đánh vỏng" ngoằn ngoèo, Trung đi xe rất cẩn thận, vững chắc. Tôi thu mình của hai cánh tay Trung, cảm thấy tràn ngập một sự an tâm. Gió. Nhủng đám cỏ trên sườn đê nằm rạp xuống. Bên xe thẳng Tiến, cái Thùy đang ré lên, hình như thàng Tiến bỏ hai tay ra để doạ nó. Mấy đứa khác đang mải chèn nhau. Tất cả đều vui vẻ, vô tư. Chẳng biết mấy chục năm nữa bọn con trai lớp tôi sẽ ra sao. Có đứa nào phải nghiện rưộu và ngủ trên bàn co quan như bố tôi không...


Phủ Tầy Hồ đông nghẹt ngưòi. Toàn dân học trò. Những tiấng bún ốc hai bên đưòng nhao nhao chào mòi. Những mâm hoá vàng rừng rực cháy. Khói hương mù mịt. Bọn bạn tôi cháp tay xì xụp khấn vái. Không hiểu sao trong tôi trống rỗng. Có ai đó huých vào vai, vào lung tôi. Trung hỏi tôi: "Lê, khấn điều gì?". Tôi im lặng. Trung ơi, lẽ ra cậu đừng hỏi như thế. Điều ưóc cùa tôi mong manh, xa vòi, và quan trọng nhất là dù tôi có cố gắng đến bao nhiêu thì nó cũng chẳng phụ thuộc gì vào tôi cả.

Đọc thêm tại:

Bố (Phần 1)

Lưu Quang Định

Sang quán nước bên kia đường. Bố đang tôi ỏ đó. Năm rưỡi chiều. Giò bận bịu nhất trong ngày của đa số mọi người, nhưng lại là giờ rảnh rỗi nhất của bố. Quán nưỏc ẩm mốc, mấy cái bánh gai treo toòng teng, những chiếc chén cáu bẩn. Bố hỏi: "Con uống nưóc cam nhé!". Tôi lắc đầu. Bà chủ quán đặt trên bàn hai chén chè. Bố rít một hơi thuốc thật sâu, rồi khoe: "Dạo này bố bỏ rượu rồi...". Tôi nhìn bố. Đôi mắt bố trũng sâu, cái cằm lỏm chỏm lâu ngày chưa cạo. Đã mấy Tân bố khoe như vậy. Tôi khẽ thở dài. Ngày mai chúng tôi phải nộp đơn thi đại học, vậy mà giò vẫn chưa biết phài chọn trưòng nào. Sáng nay Trung vừa giục tôi. Tồi chỉ cười cười, Trung bảo: "Lê lúc nào cũng như ở trên mây!".

Phía bên kia đưòng là khu tập thể của chúng tôi. Chính xác hơn, đó là nơi hiện nay tôi và mẹ đang sống. Đã có một thòi, khi mà nhũng cao ốc, khách sạn chung quanh chưa mọc lên, nó là khu nhà cao nhắt phó. Nó có bốn táng, tầng nào câu thang cũng hep va dốc. Tối lại nhớ buổi tối máy tháng trưóc đây, bố say rượu và lăn trên những bậc cầu thang đó ở trong nhà, tối nghe tiếng âm âm như một quả bom. Bà Viện ỏ tảng dưới hét thát thanh. Tôi chạy ra, mẹ cũng chạy theo. Bố loạng choạng đúng dậy, tay xua xua: "Không sao! Không sao!”. Quân áo bố lấm lem hét. Mấy đứa trẻ con xúm xít bình phẩm: "Chú Tuấn làm xiếc!". Ngưòí lớn trứng mắt suỵt chúng. Mẹ bỏ vào nhã. Tôi dát bố vào bếp gột quàn áo. Bó thỏ nặng nhọc. Tói bảo: "Dể con láy xe chỏ bó vê”. Bó lác đầu. Một chóc sau đã nghe tiếng bố bên nhà bác Ngữ hàng • xóm. Bố cười bố hát: 'Em ơi Ba Lan mùa tuyết tan. anh di giữa hai tén gác ngục, và sau chúng một ngưòí linh mục...". Tói biết sau man hát đó sẽ đến màn khốc. Mẹ nhăn mặt: ”Con sang bảo bó vé đi. Đừng làm thế!". Tói ra đến cửa, mẹ nói thêm: Bảo bó lân sau đừng vào đấy nữa, cú ngôi quán nước bên đường chò con sang cũng được”.

Tói đang học lổp mươi hai. Sáng và chiêu. Sáng va chiêu. Những buổi học nối những buổi học. Đầu nám học náy tỏi cao phổng lên. Mẹ giò chỉ đứng tói vai tói. Quân áo cộc một loạt. Buổi sáng tỏi bưng hộ mẹ chiếc xe mi-pha xuống nhá, rói nhảy lén chiếc mi-ni cùa minh, đạp tói írưôiìg. Trung đạp xe bén cạnh. Đưòng phố đáy nhũng chiếc lá cơm nguội quay trong gió, Sinh nhật vừa rồi Trung tặng tôi một bó hồng. Cả bọn kéo lên phố Nhà Thò đánh một trận bánh gối. Xuýt xoa, cay xè. về nhà thì thấy một đống quà sinh nhật cùa bố lăn lốc trên sàn, bố tuồn qua cửa sổ. Quần bò, từ điển Anh - Việt, bánh kẹo, búp bê... Tôi nhặt con búp bê tóc đen, mắt xanh biếc lên. Tội nghiệp, chắc hần bố nghĩ tôi vẫn còn thích búp bê. Không hiểu bố có đứng lại hồi lâu để nhìn vào phòng, vào cái noi đâ tùng là nhà của bố...

Có lần Trung bảo tôi: "Có những việc trẻ con chúng mình không thể hiểu được đâu!". Trước kia. bố không uống rượu, cũng không hay hát. Bố chỉ hay làm. Về đến nhà là lăn vào rửa bát, nấu cơm, lau nhà. Chù nhật thì chồng ngược chiếc xe đạp của mẹ lên lau dầu, tra mồ. Bố là ngưòi tốt. Mẹ cũng là người tốt. Vậy mà không hiểu sao họ đã chia tay. Hôm ra đi để đến ngủ trên chiếc bàn trong phòng làm việc của co quan, bố chỉ mang theo mỗi một valy. Cái valy đã sờn, bố dùng từ thời sinh viên.


Một thời gian sau, những ông khách bắt đầu xuất hiện trong căn hộ hai buồng của mẹ con chúng tôi. Làn lượt, tùng ngưòi một. Có ông bắng nhắng và ông nghiêm nghị, ông khạc nhổ bùa bãi và ông cẩn thận còi giày. Ông xun xoe lấy lòng tôi, ông lại nhìn tôi như quân thù... Nhưng họ đến rồi họ lại đi. Khi họ về mẹ lại phải lúi húi đổ gạt tàn, rửa cốc chén. Ròi mẹ ngồi vào bàn chấm bài. Tiếng ngòi bút chạy trên giấy sột soạt. Gió mùa đồng bắc hú ù ù. Chiều nay. tôi nhìn thấy mấy sội tóc bạc đầu tiên trên đầu mẹ. Không ngủ được, tôi quay bên này trở bên kia. Thực ra thì những ông kháơh kia tốt hon bố ỏ điểm nào?

Đọc thêm tại:

Vua ngủ (Phần 5)

Cái Hương láu tái bưng bát lên đầu tiên. Nhưng vừa được một và, nó đã thả bát xuống, ôm miệng hét lên ầm ĩ:
Vua ngủ (Phần 5)

-           Mặn quá! Mặn quá!
Vua Ngủ bật dậy hỏi Vôva:
-           Cậu cho muối chưa?
-           Rồi!
-           Sao không bảo! Tớ lại cho nữa! Thật là đồ vô tích sự..,

Rồi cả hai cùng cắm đầu cám cổ chạy đi lấy thêm nước.
Vua Ngủ phải mồ ruột thừa. Bệnh viện nằm mãi ngoại ô. Bọn con gái đi thăm, mang theo bao nhiêu là táo, lê, lựu... Mặc bộ quần áo trắng của bệnh nhân, trông nó nhỏ và hiền hẳn đi, như một cậu bé vậy.

Hương bảo:
-           Cái ti vi hôm nọ lại tịt ngòi, tó phải đập cho nó một trận đấy.
-           ừ, cứ đập thật lực vào. Thế dạo này các cậu vẫn chạy chứ?
-           Vẫn! Mà cậu sưồng nhé. Vào đây thoát chạy, tha hồ ngủ.
-           Không, thế mà chẳng ngủ đưộc đâu. Buồn quá cũng không ngủ được...
Tự nhiên Vua Ngủ có vẻ rất tâm trạng.

Bọn con gái ra về, Vua Ngủ đứng trên cửa sổ nhìn xuống. Tháng mưòi một, tuyết đang rơi. Năm cô bạn cô để lại trên mặt tuyết những dấu chân bé xíu, phút chốc bị nhũng bông tuyết mới rơi xuống xoá đi. Vua Ngủ đếm: còn phải nằm viện năm ngày rưỡi nữa.

Xe buýt vắng người, lắc lư chạy trong ánh chiều sắp tắt của một ngày đông. Mấy đứa con gái lặng lẽ chứ không ầm ĩ như mọi khi. Cái Hằng lẩm nhẩm hát gì đó. Cái Phương nghĩ tối giò kiểm tra ngày mai. Mấy đứa kia nhám mắt gà gật. Chỉ có Oanh út ít bất giác nhỏ tỏi một lần bọn chúng - sáu đứa - cũng đi xe buýt như thế này. Dọc đường có một gã say rượu bước lên xe, tỏi đứng trước mặt mấy cô bé ngưồi Việt. Cả bọn sộ rúm người. May mà có Vua Ngủ đứng lên, chắn cho các cô. Thằng say rượu to gấp ba, nó mà đẩy một cái thì Vua Ngủ ngã quay lo. Vậy mà cậu ấy vẫn đứng dậy, chắn trưóc mặt. Khi mà I thật hú vía -• tên say rượu đã xuống xe - Vua Ngủ còn bốc phét: "Thằng ấy hôm nay phức bảy mươi đòi chưa bị tỏ đánh!". Cả bọn hôm ấy xúm vào trêu anh chàng khoác lác một mẻ. Hôm nay thì chẳng có cậu ấy ỏ đây để trêu và cũng sẽ chẳng có ai đứng lên chắn, nếu một tên say rượu nào đó xuất hiện.


Và Oanh nhố, vừa rồi, lúc ỏ viện, lần đầu tiên nó thấy Vua Ngủ kêu buồn. 

Đọc thêm tại:

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

Vua ngủ (Phần 4)

Chiều ngày mồng Tám tháng Ba. Cái Phương chốc chốc lại chạy xuống thường trực xem có điện chúc mừng cùa thằng Khánh - "bồ" nổ, học cách s. hai ngàn cây số - chưa. Oanh út it viết thư cho mẹ. Cái Hàn "đo" đứng nhìn xuống cùa sổ nghêu ngao hát. Còn Hương béo và Diệp mực không biết làm gì, tự nhiên nghĩ ra việc tháo tung cái áo len, cuộn màu xanh vào với màu xanh, màu tráng vào với màu trắng.
Vua ngủ (Phần 4)

Chuông đồng hồ vừa ngân nga điểm năm lần, cỏ tiếng gồ cửa cộc cộc rất oai vệ. Cái Hằng lao ra mò. Đó là Vôva! Hôm nay anh chàng mặc com-lê cẩn thận, râu ria nhẵn nhụi, đầu xịt gôm lật ngược kiểu Ret Botlo. Vôva đặt tay lên ngực:

-           Các cô gái bé bòng! Thắng cổ lòi mòi các cô sane phòng chúng tôi!
-           Thể cậu ta đâu rồi? m - Đang bận một chút.
Khi cửa phòng Vua Ngù vừa mò ra, cà bọn con gái như không tin vào mắt mình nữa. Cái bàn trong phòng ttải khăn tráng muốt, lại có cả hoa Chiupan^. Bát đĩa đả xếp sản sàne, hứa hẹn một bủa thịnh soạn.

Vua Ngủ đây rồi. Vẫn cái đầu tổ quạ và chiểc áo len cổ lọ tùm lum. Chỉ có... chiếc tạp để trước ngực là khác vói ngày thường. Nó hì hì nói:

-           Ngồi vào đi! Hôm nay ngày phụ nữ vùng lên, để bọn tó ra tay! - Rồi nó khoát tay vỗi Ret Bơtlơ
Nhanh lên nào, bê đi!
Cái Hưong béo chun mùi hít hít về phía một nồi gì đặt trên chiếc bếp điện ỏ gổc phòng đang bốc hoi nghi ngút:

-           Món gì đấy?
Vua Ngủ nháy mát:
-           Bí mật!

Nhưng Vôva đã láu táu khoe câu tiếng Việt mỏi học:
-           Phơ-bo! Phơ-bo!
-           A! Phò à? Nào, nếm nào! - Đứa nào cũng khoái.
Từ từ đã.

-           Thế các cậu lấy bánh phở ở đâu?

-           Đây! - Vua Ngủ giơ cái chai rỗng lên - Đây là dụng cụ cán phò. Còn thọ thì đã có anh chàng ivan này rồi - Nó vừa nối vừa vỗ bồm bộp vào lưng ông bạn đang cưòi toe toét - Nào, mòi mọi ngưòi ngồi vào.

Đọc thêm tại:

Vua ngủ (Phần 3)

Một buổi chiều, Vua Ngủ vác ở đâu về một cái thùng giấy to tướng, bằng nửa cái bàn. Vừa lộ $0 vào nó đã bị cái Phương phủ đầu:

Vua ngủ (Phần 3)
-           Này, sao tiết Latinh hôm nay cậu vắng? Cậu có biết năm ngoái môn này nửa lớp ”rụng" không?

-           Ồ... ò... ò - Vua Ngủ đặt thùng giấy xuống bàn
-           Mà cậu có cái gì đấy? - Cà bọn con gái tò mò.
-           Một phút khác biết! - Nó rề rà vẻ bí hiểm.
Mấy lớp vỏ tù tù đước bóc ra. Cả bọn ồ lên: Một cái vô tuyến - rất to và rất cũ. Nhưng đúng là một cái vô tuyến - thú mà bọn con gái vẫn mơ ưốc từ lâu nhung chưa mua được.
-           Cậu kiếm ỏ đâu ra đấy? - Bọn con gái hỏi.
-           Trong "côm"  - Vua Ngủ hãnh diện trả lời.
-           Đen trắng hay màu?
-           Tất nhiên là màu.
-           Nhãn hiệu gì?
-           Thạch Anh!
-           Nó có đắt không?
-           Năm mươi rúp!

Bọn con gái ngơ ngác nhìn nhau. Theo như chúng biết, một chiếc vô tuyến ít nhất cũng phải có giá gấp mưòi lần như thế.

Vua Ngủ cắm điện. Cái. gọi là vô tuyến giật nảy lên, rùng mình mấy cái, rên hừ hừ. Màn hình lạo xạo rồi... sáng loà. Vua Ngủ phát rất mạnh vào hai bên sườn vô tuyến. Một cái, hai cái. Bộp! Bộp! Nhưng 'không ăn thua. Cái Hương nhận xét:

-           Phim "Một triệu con ruồi!".
Vua Ngủ không nối gì, lùi lũi bước ra cửa. Một phút sau nó quay lại với một chiếc kìm ỏ trong tay. Rồi nó tiến tói bên cái tivi khốn khổ. Lúc này mọi người mỏi để ý ỏ chỗ trước kia chắc là núm vặn, giò chỉ côn một lỗ hổng đen ngòm.

-           A! Được rồi! - Bọn con gái nhảy cẫng hết cả lên.
Sau một hồi Vua Ngủ vặn cành cạch, cành cạch, hình ánh đã hiện ra. Mà đứng là cổ màu thật.
Vua Ngủ giao hẹn, hua hua cái kìm:

-           Vặn ba vặn về bên phải là chương trình 1. Năm vặn về bên trái là chương trình 2. Bảy...
Cái Oanh sung sướng ngắt lời:

-           A! Tối nay có "Bạch tuộc" đấy!
-           Phải rồi, thế thì phải ăn tối sóm lên mới được.
Vua Ngủ trao lại cái kìm cho Phương. Trước khi ra khỏi phòng nó còn lẩm bẩm:

Vua ngủ (Phần 2)

Vua Ngủ hoảng hốt:
-           Ấy chết! Ấy chết! Tổ bị hẹp van tím giữa bẩm sinh. Chạy thế nào được mà chạy.
Bọn con gái hoi chùn lại. Lần đầu tiên chúng nghe nối tỏi bệnh này. Nhung chỉ mấy giây, cái Phuơng chính uỷ kiên quyết giữ vững lập trong lòng.
Vua ngủ (Phần 2)

-           Có hẹp van tim giòi cũng phải chạy!
Thé lả số phận nó đuọc định đoạt. Cả bọn giải tán đế ngày mai còn dậy sớm mà giáo dục gã "sinh viên chậm tiến". Truỏc khi ci bọn ra khỏi cởa, Vua Ngố cồn cổ vót vát một câu cho bõ tức:
Dung năm gíò ha mươi sáng hôm sau, bọn con gái mặc quần áo thể thao, chân dận bát, đập của phòng Vua Ngủ. Vôva mát nhám mắt mỏ thò đầu ra. Thấy máy đúa, Vôva định sập cửa. Nhưng muộn mất rồi, mưòi bàn tay đã níu chật cánh cửa có vẽ cái đầu lâu xương chéo ỏ ngoài.

-           Thắng đâu? (Thắng là tôn cúng cơm cùa Vua Ngủ)
-           Di rồi! Dí rồi! - Vồva khổ sỏ phân bua.
-           Di đâu?
-           Di chạy! Thể thao! Thể dục!
-           Bon trt cóc tin! - Cái Phương hét to, rồi cả bọn hò hết sức binh sinh, đẩy bật cửa lao vào.
Trên giuờng thấy chăn gối đã xếp gọn gàng. Cái Diệp cúi đầu nhìn vào gầm giường. Nó suýt nữa bật hắt xì hái vì mùi mẩy cái tất vút lâu ngày.
-           Cậu ấy không có ở đây thật!
-           Hay là cậu ấy đã tự giác chạy trước rồi?! -
Oanh út ít phân vân.

-           Chẳng có lẽ... Chẳng có lẽ... - Cái Phương nhíu mày đa nghi. Rồi như phạt hiện ra điều gì, nó khoát mạnh tay, rất ra dáng chính uỷ - Theo tỏ!

Cả bọn rùng rình chạy xuống tầng hai. Chúng nó đến trưỏc một cánh cửa có gắn hai chữ "Phòng Đọc". Cái Phương rón rén đẩy cửa bước vào.

Trong phòng tối đen như hũ nút. Nhưng một thú tiếng gì ro ro như tiếng kéo bễ phát ra từ gốc phòng đã tố giác tất cả.

Vua Ngủ chưa kịp hiểu điều gì xảy ra thì đã bị lôi xềnh xệch ra đưòng. Ai đó nhét vào chân nó đôi giày vải. Cơn gió đêm lạnh buốt phả vào mặt nó.


Ký túc xá của chúng tôi nằm ngay chân núi. Thành phố nhỏ tỏi mức khi lần đầu chúng báo tin về nhà là học thì một trăm phần trăm phụ huynh đều thú thật chưa nghe thấy cải địa danh đó bao giò. Buổi sáng, đánh thức chúng là mấy con dê kêu be be, hệt như ỏ nông thôn. Và khi những cây tử đinh hương trước cổng ký túc xá nỏ 'hoa tím thì cả bọn con gái ôm nhau khóc. Những bông hoa .tím ấy giống hoa bằng lăng ỏ nhà quá.

Đọc thêm tại:

Vua ngủ (Phần 1)

Lưu Quang Định

Ngủ - tiếng Nga gọi là Xồnhia - cái tên rất chính xác mà ồng thàỵ dạy Triết đặt cho hắn. Vào bất cứ lúc nào, từ para' thứ nhất cho tối para thú năm, hán cùng cố thể ngủ ngon lành. Mà hán có cái kiểu ngủ rất tài: lưng vẫn thẳng, một tay chống cằm, một tay khum khum lên che mắt, đầu thì gật gù như đang tâm đắc vổi những điều thày giảng lám. Chỉ những thày rát có kinh nghiệm mối ‘'bắt vỏ" được hắn. Đá có lần, cô Tamara tóc hung rón rén tói bên cạnh, vỗ mạnh lên "tay trự' cùa hắn. Đầu hắn đổ rầm xuống bàn. Cả giảng đường được một trận cười tung toé.
Vua ngủ (Phần 1)

Tối về, cả bọn con gái xúm lại "tổng xi vả" hắn. Tiện đây cũng xin nói luôn rằng trong ký túc xá này chi cỏ sáu mống ngưòi Việt - sáu cừ nhân ngũ văn tưong lai: năm cô gái và một mình hặn là đực rụa. Giá ỏ trong nưóc thì ngưòi ta sẽ gọi hắn là gì nhỉ? À, phải rồi: Mì chính cánh. Cồn nói theo ngôn ngữ của Para: 1 tiết học dài chín mươi phút.đám sinh viên Việt ỏ Nga thỉ hắn sẽ là phích nồng lạnh, bàn là hoa đâu, tỏ lạnh Xaratov... Nghĩa lò toàn những mặt hàng chién lược hiếm cổ, khố tìm.

Cuộc “tổng xỉ vả" ấy được Hương béo "long trọng" khai mạc:

-           Bọn tđ xấu hổ vì cệul
-           Thật là mát thế diện! Cái Diệp mực đế vào.
-           Cậu là cái nợ đòi của bọn tôi! - Oanh út ít thỏ thẻ.
-           Phải giữ “quổc thể" chứ! - Chỉnh uỳ Phương phẫn nộ.
-           Giá mà khổng cồ cậu
-           Hằng dớ thỏ dài ngao ngán.
Vua Ngủ ngồi ỉm thin thít. Hán biết cái lại bọn này thì chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.
Hương béo tiếp tục vòng thứ hai:
-           Hôm nào cúng đi học muộn!
-           Đầu tốc không thèm chài! - Một đứa khác bồi thôm.
-           Lại có hôm từ túi quần lồi cả bàn chải đánh răng ra nữa ỉ - Bản cáo trạng chưa dứt. Vua Ngủ thì co nhúm người lại. 

-           Khoảng... khoảng một, hai giò (đêm) gì đo... Phương rít lên:
Đấy, thế thì bảy giò làm sao dậy (li học được Thế cậu làm gì mà thức khuya thế?
Tỏ... tổ choi cò với Vô va... (Vôva là tôn thằng cùng phòng, bạn chí thân với Vua Ngù. Từ náy tổi giò, thấy mấy bà La Sát đang nổi cơn thịnh nộ, anh chàng to xác lủi ngay vào một góc, giả vò... học bài).

-           Vôva đâu, ra đây - Phương quát.
Vôva ngẩng lên, hì hì cưòi cầu tài, Nhung cái Phường "trấn át” ngay:
-           Không ai cưòi vối cậu đâu! Nghe đây: Cậu phải hứa, từ giò trỏ đi không được rủ thằng mantrich của chúng tỏ chơi cò nữa...
-           Tỏ có rù đâu. Tự nó rủ - Vôva chống chế.
-           Ai rù ai, không quan trọng, ván đề là không choi nữa. Cậu húa đi.
-           Được rồi, tỏ hứa... - Vôva vừa lí nhí vừa tiếc rẻ nhìn Vua Ngủ, trong lớp chi cố tên da vàng này là lắm nước độc nhất.
(!)Mantrich: Thằng con trai.

Sau phần tìm ra nguyên nhân, bọn con gái chuyển sang phần "biện pháp khắc phục”.
-           Từ nay, cậu phải đi ngủ sớm! * Cối Phương đổng dạc nói với Vua Ngủ.
-           Vâ... âng - Vua Ngỏ dài giọng - Từ kết thúc chương trình "chúc bé ngủ ngon"!
-           Dấy đáy, cậu ấy lại đùa rồi! - Oanh út ít tru tréo lẻn.
-           Kệ cậu áy, cậu ấy đã lớn vđi ai cho cam. Hai nữa, từ mai cậu dậy sớm tập chạy vôi bọn tỏ.

-           Hoan hô! Hoan, hô? - Mấy đúa kia nhảy lên reo hồ ầm ĩ.

Đọc thêm tại:

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

Bọn học sinh trên lớp (Phần 6)

Chỉ tiếc rằng những cốc sữa pha mật ông của mẹ Raia cũng không giúp được gì. Mùa đông Nga khác nghiệt quá. Những giọt nước trong phổi tôi ngày càng lớn. Bác sĩ nói rằng chì có một cách duy nhát chữa tôi khỏi bệnh là phải về nước, xa cái băng giá chết ngưòi này. Lúc đó là tháng năm.
Bọn học sinh trên lớp (Phần 6)

Hai hôm trưốc tồi lên máy bay, khuya lấm rồi, Raia rủ tồi ra biển. Chúng tôi đi dọc theo con đường có những bông hoa phượng trắng bay bay, rồi theo cầu tàu ra đến mãi sát mép nước. Phía xa kìa, hải đàng vôrônxôpxki vẩn đang càn mần nhấp nháy. ‘ Chẳng đâu vào đâu cả, chúng ta là những con chim khác đàn. Mặt trời đả giục rồi, thôi, háy bay đi...". Cổ một câu hát như thế ngày xưa Raia đã dạy cho tôi. Nhồng con hải âu đập cánh bay phần phật phía trên đầu. Trước kia tôì không hiểu tại sao lại gọi là Biển Đen.

Raia nói:
. Anh chìa tay ra!
Tfcì làm theo, Cô đặt vào lòng bàn tay tôi một vật cì cưng cửng. lành lạnh. Tôi soi bàn tay về phía hải đảm một đồng xu.
-           Anh hảy ném dòng xu này xuổng biển - Đôi môi oa lạnh cùa cồ run run - Thần Biển sẽ giủp cho anh quay lai được chinh noi này-
-           Thật thế không?
-           Những ngườì già có một "điều tin" như vậy. Em cũng sẽ ùn. và cả ba vị Thần hỏi đầu cửa anh cững sẻ tin. Và cả những quê hương "thuốc phiện" nữa - Cô cần chật môi, quay đi.

Thì thở dài. Tồi cảm thẩy mình mang một tảng đá trên ngực, Hít một hít thật sầu, tôi hất tảng đá đó xuống biển. Không nhìn thấy đưòng bay của đồng xu. Nó rơi tõm xuống đại dương, mang theo cả niềm hy vọng của chúng tôi.

Tôi về nước, vào trưòng Tổng hợp học nốt mấy năm còn lại. Nưỏc Nga ngày xưa chỉ còn lại là một giấc mơ, Tivi chiếu toàn cảnh biểu tình, ngưòi dòng ngưòi xếp hàng, những chiếc xe tăng chạy trên đưòng làng. Không biết cái gia đình mỏng mảnh đó giò ra sao? Và thỉnh thoảng, đạp xe trên đưòng Lý Thưòng Kiệt, tôi bỗng ngẩn ngưòi ra khi bắt gặp những chùm phượng vĩ rừng rực cháy trên đầu. Lòng tê tái, tôi bàn thần nhó tối những bông hoa phượng khác, trắng muốt, nhẹ bỗng, bay lang thang trên những con đường nồng nàn vị biển cả.


Bọn học sinh trên lớp (Phần 5)

Làng mùa đông chìm lút trong tuyết trắng. Những ngôi nhà bàng gỗ ám khói, xám nhò nhò. Cây cối trụi hết lá. Vài con quạ đậu trầm ngâm trên miệng giếng nước. Chúng tôi lội bì bõm trên con đường đầy tuyết, chốc chốc lại bị sụt tỏi gàn đầu gối.
Bọn học sinh trên lớp (Phần 5)

Nhưng ngược hẳn vói khung cảnh ảm đạm ngoài trối, trong nhà thật ấm cúng. Sàn nhà đánh bằng nhựa thông, lên nước bóng loáng. Những tấm thảm thêu các hoa vãn cổ treo trên tường. Những đôi dép nỉ đi trong nhà xinh xắn như những chú mèo con. Cái bàn ăn tròn, vói nồi súp bắp cải bốc hoi. thơm ngào ngạt.

Mẹ Raia bán xăng tít trên đường quốc lộ, mãi tối mịt mỏi về. Buổi chiều tôi thưòng chơi vổi em của Raia con bé Masa, lên tám. Nó lúc lắc cái đàu vàng rực như những sội rơm, hỏi tôi:
-           Tền anh tiếng Nga gọi là gì?
I Đima.
-           A. Đima, Đimơska. Em sẽ gọi anh là Đimơska.

Rồi nó vẽ. Trên tò giấy màu xanh nó nguệch ngoạc một cái tháp tròn. Dưổi chân tháp là hai "củ khoai tây", một củ mặc cái váy dài kéo lê xuống đất, củ kia có đồi chân khẳng khiu như que tăm. Nó bảo đấy là "Raia và Đimoska đi nhà thò làm lễ cưói đấy". "Ô này, Masenka đừng nói bậy nhé. Đimơska và Raia chỉ là bạn thôi". Nó nháy mắt ra vẻ hiéu biết: "Thì bạn nên mối phải đám cuối chú".
Bà của Raia rất vui tính. Tuy chân đã phù, đi lai trong nhà nặng nề, nhưng suốt ngày bà lân la các xó xinh trong nhà để tìm xem mẹ Raia cất rượu vang ò đâu. Bà "gạ gẫm” tôi: "Nghe Raia kể cháu thích mấy cái bài hát ngày xửa ngày xưa của bà lắm hả? Tìm rượu đi! Hai bà cháu uống, rồi bà hát cho mà nghe!1’. "Nhưng cháu không biết uống rưọu!". Bà trề mồi: "Thế thì cháu không phải là một thằng mugic rồi”. "Sao hôm qua, lúc cháu bổ cùi, bà lại "phong" cháu là thàng mugic số một cùa làng này?". Bà cưòi tít mắt: "À, phải rồi, bà quên!".

Nhưng hạnh phúc nhất là những lúc đi đón Raia. Cứ hai hoặc ba ngày cô lại về nhà một lần. Tôi đứng chò cô ỏ đầu dốc. Xe chỉ dừng lại một giây, đù để cho Raia nhảy xuống. Tôi chạy xuống, cô chạy lên, chúng tôi gặp uhau dưối gốc một cây sồi lừng chừng dốc.

Raia mang thư từ, báo chí cho tôi. Cô ríu rít kể những chuyện xảy ra ỏ truòng. Rồi chúng tôi đi ra con sông ven làng mùa này băng đóng dày. Tôi mượn con bé Masa cái xe trượt tuyết. Hai đúa ngồi chung cái xe đó, lao xuống dốc. Lần nào cũng vậy, vì tôi không biết lái, nên chỉ đưộc một đoạn là xe húc phải một đống tuyết, đổ nhào. Masa và lũ bạn của nó đứng trên triền dóc, hoan hô ầm ĩ.

Bữa tối nào cũng cđ hai mổn bắt buộc: một trâm gò-raỉn rượu vang cho bà, và một cốc sửa nống bỏng pha thật nhiều mật ong cho tôi. Trong cốc sữa cố bỏ thêm những lá thuốc dân gian gì đổ. Mẹ Rãia nổi rằng phương thuốc này chữa bệnh sung phổi rất hiệu nghiêm.


Tôi đã uống những cốc sữa đỏ, ụống cả tình yêu mà cái gia đình Nga tđt bụng đó dành cho tôi. Tối tối, khi ngồi giữa cả nhà ngồi xem vô tuyến, con bé Masa ngủ gà ngủ gật trong lòng, Raia thì lúi húi khâu vá một thứ gì đố, tôi càm thấy mình thực sự mang ơn họ rất nhiều.

Đọc thêm tại:

Bọn học sinh trên lớp (Phần 4)

Tôi bưóc như mộng du, giơ tay vẫy một cái tacxi.. Chiếc xe phanh kít ngay sát chân:
Bọn học sinh trên lớp (Phần 4)

-           Chào buổi tối. Đi đâu đấy, anh bạn?
-           Tôi cần vổtka.
-           Nhiều không?
-           Có bao nhiêu đưa cả đây.
Hắn đưa cho tôi một chai con. Tôi hỏi:
-           Bao nhiêu?
-           Một "gà trống".

Dúi vào tay hắn tò bạc màu xanh, tôi lại chập chững bưỏc tiếp. Cái cạnh sắc của nút chai làm đứt
Gà trổng: Tiếng Nga lóng, chi đồng nặn rúp tay tôi. Hoi rượu bốc lên cay nồng. Tôi giơ thẳng cái chai lên và dòng nưỏc cay xè nặng 45° trôi tuột vào cổ họng. Tôi gập ngưòi, ho sặc sụa, nưỏc mắt nưỏc mũi ứa ra, bụng nóng ran như Ịửa đốt. Tôi có uống vốtka ị bao giò đâu, nhưng chẳng hề chi. Tôi đã đi tàu điện ' cùng vối Raia đến đây, giò thì tôi sẽ puốc bộ về. Một ngụm nữa. Không biết Raia có còn nhảy không? Đi bao nhiêu phút thì về ký túc xá nhỉ? Lại một ngụm nữa. Nhức đầu quá. Sao đã đến đáy chai rồi cơ à? Tôi Itđang đi trên phố nào đây nhỉ? Sao những câỵ phượng lại trơ trụi thế kia? A, cổng "ốp" kia rồi. ^Xhào bà thưòng trực! Mặt tôi kinh khủng lắm hay sao mà bà nhìn chòng chọc? Tôi như ngã cả ngưòi vào cái nút bấm thang máy. Nó rùng mình một cái rồi đưa tôi lên cao. Tiếng sợi cáp bằng sắt siết vào ròng rọc rít lên cọt kẹt. Buồng thang máy khựng lạj, cửa mỏ ra và trưóc mặt tổ! là;.. Raia.

Raia nhào tới nắm tay tôi:

-           Anh đi đâu về thế này, cậu bé của tôi?
Tôi gạt tay Raia ra:
-           Tôi không phải là cậu bé!
-           Nào, thôi nào, chóng ngoan! Có chuyện gì đâu cơ chứ?
-           Raia về sóm thế, dạ hội đá kết thúc đâu?
-           Và tình bạn của chúng ta cũng sẽ không kết thúc. Anh hứa thế nhé? Nào đua tay đây, chúng ta làm lành!

Raia lại nám láy tay tôi, bàn tay cô mát lạnh ôm lấy bàn tay tôi bừng bừng như hôn than. Tồi muốn rút tay ra, nhưng Vốtka đã hại tôi, ngưòi tồi như nhũn lại, hình bóng Raia chập chòn trưổc mắt, tôi nghe vãng vẳng tiếng cô:

-           Anh chằng ghê gớm oi, ngụ đi nào...
Vậy là chúng tôi đá kết bạn với nhau thấm thoát được ba năm. Ỏ nơi đất khách quê ngưòi này, cuộc sống cùa tôi chi bố trong một cái vòng chật hẹp: ký túc xá - giảng đưòng - thư viện. Rồi lại ký túc xá. Nhiều lúc tôi cứ tự hỏi nếu không có Raia và tĩnh bạn tốt đẹp ấy thì tôi sẽ ra sao?
Nhưng điều không may đã đến.

Đàu tiên là nhũng trận ho nhẹ. Thỉnh thoảng có những cơn sốt không rõ, nguyên nhân. Hơi thỏ khò khè. Và đến đàu tháng chạp, ông bác sĩ to béo của trạm xá truòng treo cái ống nghe lên tưòng, kê cho tôi một cái đơn dài dàng dặc thuốc, rồi lạnh lùng tuyên bố: "Cậu bị đọng nưốc trong phổi!. "Sao? Có nguy hiểm không bác sĩ". "Tất nhiên không phải là cái gi ghê gổm, bệnh này rất nhiêu ngưòỉ tù các vùng có khi hậu nhiệt đối đến chỗ chúng tôi bị mắc. Không chịu đưọc lạnh mài". "Làm thế nào để khỗi hả bác sĩ". "Hạn chế ra ngoài tròi. Phải nghỉ học. Tốt nhất là cậu xin về nưốc một năm".
Biết tin này, Raia một mực thuyết phục tôi về nhà cô dưỡng bệnh.

Mỏi đầu, tôi cho đó là một ý định điên rồ. Bạn trai, lại là người nưđc ngoài nữa, tự dưng vác xác về Iphà ngưòi ta. Nhưng sau gần một tuần ỉẻ kiên trì, nào là "mẹ em tốt lắm”,suy cho cùng thì anh cũng có làm phiền gì đâu, nhà có thêm ngưòi càng vui"... Cuối cùng, tôi đá "đầu hàng".


Nhà Raia cách ưưòng hai trăm ki lồ mét, đi ôtồ hết ba tiếng đồng hồ. Mẹ Raia đứng đón chúng tôi ỏ bến xe buýt. Đó là một ngưòi phụ nữ vóc người đậm đà, chân đi đôi ủng đàn ông to sụ, có rất nhiều nét phảng phất của Raia. Chắc Raia đã báo trước nên bà không tỏ ra ngạc nhiên chút nào hết. Bà Ồm lấy tồi, vông tay của bà cúng cáp, mạnh mẽ. bà trìu mến hôn lên trán tôi, miệng lẩm bẩm: "Xưn-nốc! Xưn-nốc". Lòng tối thắt lại, đã mấy năm rồi tôi mói được huỏng sự âu yếm của người mẹ.

Đọc thêm tại: