Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 1)

Nguyễn Côm Hương

 Một mình thả gót trên đồi thông tôi nhận ra mình thật ngớ ngẩn khi quyết định đến đây đế tìm cảm húng. Có lẻ tôi đả bị quyến rũ bỏi cái tên nghe thật tinh tứ "Thung lũng tinh yêu". Quả nó cồn tình tứ hơn cả tên gũi. Song với tôi đó là sự trừng phạt cho nỗi cô đơn của mình.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 1)

Nhận đuợc giấy mòi dự trại sáng tác kịch bản toàn quốc tại Đà Lạt, tôi hăm hỏ chuẩn bị đến quên cả phải chuẩn bị một đề cương cho kịch bản. Vùng du lích tối chưa hề đặt chân tới nhưng nghe thì quá nhiêu về nó. Tôi hình đung minh sẽ tìm được khá nhiều điêu lv thú ỏ cái nơi tho ca nhạc hoạ này.
Một tuần trôi qua trong căn phồng khách sạn, trừ những buổi tiệc tùng hội họp và đi thăm thú theo đoàn. Tôi còn lại một mình trong căn phòng ngào ngạt hương hoa. Song nhũng cảm xúc của tôi duòng nhu bị trơ lì vỏ cảm đến nổi tổi đâm ăn khoẻ, ngủ khoè như một tay lực điên. Bàn đề cương kịch bản vẫn chưa thành hình.

Quả quyết bước ra khỏi khách sạn khi tròi còn bảng lảng sương, tôi vẫy một chiếc tắcxi còn đang "ngủ" im lìm dưỏi một tán cây. Cậu lái mặt non choẹt đon đả mòi tôi. Khi nghe cái địa danh cần đến, cậu ta tủm tỉm cưòi rồi bảo:
-           Chị đi du lịch, cho em bao khứ hồi.
-           Không, đừng đợi tôi, tôi không có một dự định gì trước.

Mặt hồ trong thung lũng phẳng lặng như một tấm gương xanh, mặc dù vẫn có một vài chiếc thuyền đạp vịt nhẩn nha đi lại trên mặt nưỏc giống hệt những bông hoa trôi. Trong những bông hoa ấy có những "thiên thần" đang tận hưởng niềm hạnh phúc mà tạo hoá đã ban cho con ngưòi. Bất giác tôi nhặt một hòn cuội vung tay ném xuống hồ. Chỗ hòn cuội roi mặt hồ chỉ loang một vòng sóng mảnh như làn khói. Rồi tất cả lại nguyên về như cũ, tĩnh lặng êm đềm. Ngay cả những cặp trai gái đi lưót qua tôi cũng đều yên lặng. Sự yên lặng vĩnh hàng của vương quốc ái ân. Song chỉ cách có một mặt hồ qua bên kia là một thế giới khác. Thế giỏi của cơm áo gạo tiền, ỏ đó con người không cần đến tình yêu. Có lẽ tôi phải trỏ lại bên đó chăng? Bỏi ỏ đây tôi chỉ là một kẻ lạc loài.

Đầy hàng bán đồ lưu niệm ken dày suốt hai bên lối đi. Tiếng chào mòi rối rít chát chúa. Tôi đứng tần ngần trưổc một quầy bán đồ mĩ nghệ bằng gỗ.

-           Định mua cho con trai tám phù điêu gổ thần tượng hống đá pêlê, con trai mình mê bóng đá lắm.

Tôi thấy giật mình, sao lúc nãy tôi không nghi ra một cái gì đó để tặng con trai Tùng? Cả đòi tồi vẫn mong được làm một việc gì đó cho đẹp lòng Tùng?

- Khỏi lo đi - Từng khoát tay khi thấy tôi thoáng bản khoản.
-           Liên khoé chứ, các bạn vẫn sống ỏ Vũng Tầu?
Tùng đang cưòi bổng vành môi xịu lại như mếu.
-           Chẳng nhẽ Nhâm không biết gì sao? Liên đang ỏ Ca-na-đa. Bọn mình chia tay nhau trước khi Liên vượt biên.

Tôi sửng sốt lắm Tùng thoáng ngượng ngùng.

-           Mình không trách gì Liên, bồi tại mình. Mình không đem lại được cuộc sổng nhu Liên mong muốn.

-           Máy năm đầu sau khi các bạn chuyển vào Vững Tàu mình vẫn nhận được thu Liên. Liên có khoe vào Vùng Tầu sống được lắm, nhất là Tùng có đất đế phát huy tài năng.


-           Đủng vậy, lẽ ra là như thế, mình có chút ngoại ngữ nên được điều đi bào vệ các đoàn chuyên gia đau khi. Công việc này mình rất thích. Nhưng Liêo không muốn mình dừng lại ở đấy. Cô ấy đòi mình phải lợi dụng ngưòi nước ngoài để giúp cổ ấy trong một số phi vụ làm ăn. 

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: những mảnh đời