Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Thời chưa xa (Phần 2)

Thời chưa xa (Phần 2)Tôi theo tay chị, nhìn ra căn hàm. Có lẽ căn hàm nhà chị Công an còn chắc hơn ngôi nhà đang ỏ. Nó tốt hon cả hầm nhà tôi là cái chắc. Tôi đưa gói kẹo cho cháu lỏn. Như mọi khi thằng bé thường đưa hai tay đõ lấy gói kẹo và cảm on chú nhưng hôm nay nó cứ nép vào lưng mẹ, dưòng như cháu bé chưa dứt khỏi nỗi sộ kinh hoàng nó vừa phải trải qua. Chị Công an múc cháo ra bát cho đứa bé. Nó tự xúc lấy ăn ngon lành và nhoẻn miệng cưòi vói tôi. Nhìn dáng tất tưởi của chị Sinh, tôi không thể ngò chị vẫn là Công an - Trưỏng Công an xã. Bắt gặp cảnh mẹ con nheo nhóc, tôi mất hết cảm hứng chuyện trò. Chị Công an hàu như chẳng để I đến nỗi băn khoăn của riêng tôi. Chị xỏi lỏi hỏi tôi đủ chuyện. Chị kể lại câu chuyện bát trộm tối chủ nhật tuần trước. Lọi dụng cảnh hỗn loạn sau vụ oanh tạc của máy bay Mỹ, máy ngưòi đàn ổng ỏ đội bốn đã đột nhập vào kho thóc cùa Nhà nưóc lấy thóc. Chị Sinh vừa nói chuyện vớỉ tôi, vừa tươi cưòi nhìn đứa bé đang xúc cháo ăn ngon lành. Thằng lốn lúc ấy đã bót sợ, nó sà vào lòng tôi hỏi chuyện các chú bộ đội. Tôi bóc gói kẹo cho thằng bé. Chị Sinh nhìn theo tôi cười:

Lớn lên cho nó theo chú Thân đi bộ đội.
Tôi cưòi bảo chị
-           Chả mấy nữa đâu chị ạ.

Hai chị em tôi cưòi vang. Bỗng tiếng máy bay gầm rít như xé trên đàu, cắt đứt tiếng cưòi. Tôi kéo vội đứa lớn vào gầm bàn. Chị Sinh ôm đứa nhỏ nằm xuống nền nhà. Tiếng nổ dữ dội từ dãy kho thóc của hộp tác xã. Chị Sinh ôm đứa nhỏ chạy vọt ra hàm. Tôi kéo tay đứa lón chạy theo. Mùi khét lẹt của khói bom, của thóc cháy bay tạt vào cửa hầm. Chị Sinh để đứa nhỏ vào giữa hầm rồi lách ra. Tôi định níu tay chị nhưng không kịp:

-           Chị Sinh!
Hai đứa bé cùng lúc khóc ré lên. Tôi đẩy đứa lốn vào trông đứa bé rồi chạy vọt ra theo chị. Khói bom mù mịt. Dãy nhà kho mưòi hai gian đang bén lửa mấy gian đầu. Bóng chị tối lúc ẩn lúc hiện. Ngọn lửa cháy mạnh rát rạt. Tôi vo vội mảnh chậu võ ỏ sân kho hối hả hắt nuỏc từ dưối ao lên mái nhà. Tôi mỏi nhừ cả tay mà ngọn lửa vẫn cứ liếm sang những gian khác. Cùng lúc mấy xã viên trong xóm mang gàu vẩy ra. Chúng tôi thi nhau té nưỏc vào đám cháy. Từ trong đám khói nồng nặc, tôi nhìn thấy chị Công an đang leo lên dỡ mái tranh trên nhà kho. Tôi hét to kêu mấy người đàn ông đứng dưối leo vội đến trộ lực cùng chị. Khói bốc đắng cả miệng, mắt mũi cay xè.

Tôi mắm môi đõ tranh. Những sợi lạt buộc chặt cứa vào bàn tay tôi làm chảy máu ròng ròng. Chị Công an bị cháy sém mặt. Hai máy bay lại vòng lại. Chúng trút mấy quả bom xuốne cánh đồng gàn làng rồi cút thằng. Tôi cùng moi neưòi cào nốt đám tranh còn lai, cắt đươc đám cháy, cứu đưộc gàn chín trăm tấn thóc của Hợp tác xã đang chờ ngày giao nộp cho Nhà nước. Lúc ấy tôi cũng không nhận được ra mình. Ấo quàn tả tơi. mảng tóc trên trán bị cháy lém hết. Những ngưòi có mặt ỏ kho Hộp tác xã hôm ấy trông hệt như một đội quân vừa cứu lò than bị sập. Máu me, đất cát, khói bom, khói lửa dính khắp ngưòi. Tôi giật mình ngơ ngác nhìn đám ngưòi đang thu dọn kho, thấy thiếu vắng chị Công an. Lúc ấy, tôi đoán chị chạy về nhà xem hai đứa con có hề hấn gì không. Công việc tạm ổn thì tròi vừa xẩm tối. lồi rã ròi. Linh tính như báo vói tồi điều gì vừa xẩy đến vỏi chị Cồng an xã. Tôi vội quay lại nhà chị Sinh. Tôi bàng hoàng khi trong nhà chị vắng tiếng ngưòi. Tồi lao xuống bếp nhưng chẳng thấy một ai. Vội chạy ra hàm, tôi gặp đứa lổn con chị Công an đang nằm ngủ ỏ giữa hàm. Thằng anh thản nhiên ngủ trong lúc đúa em đang năn nỉ gọi mẹ:

Mẹ ơi! Con đói. Con ăn cơm "dịt" cơ!
Tồi bế cháu bé chạy sang nhà bà cụ gân đấy:

Cụ có thấy Sinh đi về phía này không?
-           Hồi chiều tôi có gặp chị ấy ỏ đám cháy kho thóc mà.

-           Dạ cháu cũng vừa ỏ đấy về nhưng chị ấy không còn ở lại.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều:  tu truyen