Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Bản nhạc con đà điểu (Phần 2)

Giọng anh Tú thì thầm:
-           Đà điểu! Đà điểu...

Chúng tôi cùng nín thỏ. Đây là giây phút linh thiêng nhất. Truốc mắt chúng tôi, con chim khổng lồ ấy hiện ra. Nó đang nghiêng ngó nhìn vào sa mạc - chiếc vực lửa từng thiêu cháy bao nhiêu khát vọng. Chột con vật tung mình lên. Bến bò của tự do, của thế giói mới lạ thúc giục nó. Nó lao băng băng trên cát bỏng. Nó ngụp lặn trong bão lửa và những xoáy lốc, ngực ưỡn về phía trưóc. Tiếng đàn hùng tráng dội lên từng nhịp dồn dập. Chỉ có nắng và cát. Đà điểu bất chấp tất cả, đôi chân vạn dặm của nổ vẫn sải những bước dũng mãnh. Con khát ập đến. Đà điểu càng lao nhanh. Nó đã ở phía bên kia vực lửa. Những núi cát ầm ầm đổ xuống. Chúng tôi tưởng chính tim mình ngùng đập. Nhưng không. Cuộc sống phải bất tử, bỏi vì đà điểu đã lại lao lên, toàn thân toi tả. Mặc! Nó vẫn đùa giôn vổi thần chết bằng từng cú nhảy tuyệt vời.
Bản nhạc con đà điểu (Phần 2)

Đã điểu kiệt sức dàn. Tiếng đàn liên tục ngắt quãng. Con vật bắt đầu bước xiên xẹo, cánh trơ trụi màu thịt bỏng rát. Đã nghe tiếng quật mình của những cánh rừng. Đến được đó, đà điểu sẽ trỏ thành đại bàng. Niềm tin từ ngàn đòi vẫy gọi nó. Tuy đàu gục xuống cát, đà điểu vẫn lê lết những bưóc cuối cùng. Và khi tiếng đàn trỏ lại, giai điệu êm đềm chúng tôi nghe thấy tiếng sóng vỗ. Rồi vút một cái, đà điểu cất mình bay lên tròi xanh. Nó bay mãi, bay mãi kịp đến khi trên đầu chúng tôi, cả một tròi sao hiện ra. trong im lặng tuyệt đối, anh Tú nói như ra lệnh:
-           Giải tán! Đừng quên những giấc mơ.

Chúng tôi ngơ ngác đứng dậy để lại háo hức chò đợi đến chiều hôm sau. Và cú thế, vẫn chỉ bảri nhạc "Con Đà điểu". Những dòng sông, núi non, sa mạc, cánh đồng... luôn luôn bí ẩn, tựa như khát vọng không có bến bò mà anh Tú thổi vào tâm hồn mỗi chúng tôi.
Chúng tôi vụt lốn lên, mỗi đúa phiêu dạt đến mỗi noi, đều hăm hở hưỏng ve phía chân tròi, nơi vị anh hùng thòi bé con đang bay Ỉỉệng. Tôi bỏ ra sồng ỏ thành phố, lòng khôn nguôi nhổ cánh đồng với tiếng đồng ca cùa ếch nhái. Rồi một làn tôi nhìn thay đà điểu trên ti-vi, bị nhốt trong cũi, xung quanh là những ngưồi vói tôi hoàn toàn xa la. Nó lò đò, ù rũ và buồn chán. Mọi ngưòi trêu chọc nó rồi cưòi àm lên. Tôi không nhố tôi đã làm gì khiến tát cả đám khán giả cùng ngơ ngác, có phân bục bội. Chỉ biet ràng sau đó tôi đă khóc nức nỏ, khóc nhu một kẻ bị làm nhục.

Mọi ngưòi cưòi ồ:
-           Này cậu nhóc, đà điểu hay ngựa vằn thì có gì là quan trọng?
-           Bởi vì các ngưòi chẳng hiểu gì hết.
Vẫn không ai hiểu, mà tôi cũng chả cần.

Tôi bỗng thấy nhớ anh Tú khôn xiết. Nơi quê nhà, những đứa trẻ nào đang bay lượn nhò tiếng đàn của anh?


Nhiều năm tháng qua đi, tôi trỏ thành nhà văn chỉ vì biết chò đội những giấc mơ. Tôi kể lại chúng như làm một điều thiện và thật lạ lùng khi chỉ lũ trẻ con mối đủ sức tin là thật.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện hay nhất