Phan
Cung Việt
Mẹ,
tôi tuổi Thân. Chẳng hiểu sao, ngưòi cứ nhận là tuổi gà. Mãi đến ngày mẹ mất, mọi
ngưòi mói hay điều đó. Trong nhà tôi, tôi và thằng cháu Nam cori chị cả, tuổi
gà. Mẹ bảo: nhà ta có những ba con gà. Có cả một đàn gà đi kiếm ăn vối nhau, sống
bên nhau. Đêm đêm, thảng hoặc có con gà trống nhà nào đó gáy lạc giấc. Mẹ tôi nằm
giữa, cháu Nam và tôi hai bên. Mẹ kể chuyện gà trống về quạ khoang. Chú gà trống
mào đỏ thẫm, còn quạ thì có khoang trắng ở cổ.
Chẳng
phải là cổ tích, nên chuyện không bắt đầu từ "ngày xửa ngày xưa... Cũng chẳng
phải là chuyện kể bây giồ, như chuyện bên hàng xóm. Mẹ tôi là vậy. Ngưòi có tài
kể những câu chuyện không rõ niên đại. Chuyện của ngưồi thưòng họp vổi con trai
và cháu trai. Hình như ngưòi âu yếm, thành một trưòng sinh học, biến tôi và
cháu Nam thành hai chú gà nhỏ"cục... cục" quanh ngưòi. Khi giọng kể cất
lên, thì rõ ràng như vậy... Trưỏc đây khi con ngưòi chưa biết đến ganh tị. Gà
trống và quạ ở cùng vổi nhau. Gà trống có mào đỏ như mặt tròi. Nó cất tiếng gáy
tuyệt vòi vào mỗi buổi bình minh. Đi đứng thì oai vệ và đáng yêu hết chỗ nói.
Thưòng ngưòi ta oai vệ thì không còn đáng yêu, chứ gà trống thì ngược lại. lầm
hồn chú trong sáng. Quạ khoác áo màu đen, cái màu của bóng đêm. Nó thường kêu
vào ban đêm, trên những mỏm đồi hoang đến rộn ngưòi. Nó là biểu tượng của sự sợ
hãi, xa lánh. Khi bay, sải cánh của nó tạt vào không khí như vuông vải bị xé
nát, lạnh và âm u. Nó chui rúc, lẩn khuất. Sự ganh tị bắt đầu từ đấy...
Mẹ
tôi kể như vậy, không ra xưa, không ra nay. Cứ từ tốn mạch lạc, đầy tính cách.
Tôi và thằng Nam như hai chú gà trống nhỏ cụ cựa quanh ngưồi. Thỉnh thoảng
ngưòi dừng lại, cúi xuống nhìn chúng tôi như thể đôi mắt của đại bàng tù núi
cao vọi xuống. Như một điều gì đó sẵn sàng xảy đến. Ấm áp tràn đầy. Rõ ràng, mẹ
là ngưòi có lối kể chuyện hay nhất về con gà.
...
Quạ bèn rắp tâm từ đó. Nhưng lòng nó đầy mâu thuẫn. Nó tự buồn cho mình, nhưng
lại hợm mình. Nó bèn đến bên gà và nói: "Này gà oi, xứ sở này chỉ có chúng
mình đáng mặt con trai. Ta choi vói nhau nhé. Chúng mình sẽ như hình với bóng.
Mình đen, ngưòi ta có nhầm là cái bóng của cậu cũng chẳng sao". Gà tốt bụng
và cao thượng nhận lòi. Nhưng đi đến đâu, hễ thấy quạ là ngưòi ta xua đuổi. Quạ
mưu tính việc khác. "Này gà ơi, hay là cho tỏ mượn tạm tiếng gáy của cậu.
Tỏ cũng đánh thức bình minh được mà". Nhưng mượn sao được. Một bên là tiếng
"O... o" cao vút. Một bến là tiếng "Oa... quạ" trầm đục. Quạ
tức lắm. Nó xoay sang hợm hĩnh theo lối nghĩ của quạ. Nó nghĩ. "Gà tốt,
nhưng có ai sộ gà. Ta hon gà. Ta lại giống mọi người hơn...
Đợi đêm Giao thừa nọ,
tròi tối như mực. Quạ tìm đến bên, ăn trộm cái mào bình minh đỏ rực của gà. Nó
mừng thầm, nghĩ rằng sáng mai mình sẽ đẹp lắm. Cuối cùng nó cũng lấy trộm được
một ít màu đỏ vối chiếc mào của gà. Nó xâu thành chuỗi, như thể một vòng nguyệt
quế. Chực sáng mùng một đeo vào cổ để loè thiên hạ. Nhưng than ôi, sau một đêm,
cái vòng đỏ ấy cứ tái đi, trắng bệch rạ. Và đến sáng, cái buổi sáng đầu năm, Quạ
hí hửng bay ra, chẳng ngò lại mang theo cái vòng trắng ỏ cổ. Vòng tráng ấy như
một con số 0 khổng lồ. Từ đó nó có tên gọi quạ khoang. Nó không đổi được lốt
mình.
Mẹ
buông một câu: Cuối cùng quạ thì vẫn là quạ. Nó làm sao biến thành gà trống được-
Phải không hai con gà trống này?
Đọc thêm tại:
Từ khóa tìm kiếm nhiều: đọc truyện online
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/hoai-vong-ve-chu-ga-trong.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/con-nai-kieng-phan-1.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: đọc truyện online
