Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 2)

Nhưng tôi có thể hình dung Liên đã đòi hỏi Tùng như thế nào? Nhưng năm đó kinh tế nhà nào cũng rất khó khăn, mà Liên lại là con ngưòi thực tế. Dẫu sao thi tôi cũng không thể hình dung nổi họ đã chia tay nhau như thế nào, chả nhẽ lại vì miếng cơm manh áo? Họ đã từng yêu nhau đến nỗi... Tôi phát ghen.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 2)

Tùng học bên trường Đại học An ninh. Thời đó hay gọi là Y500. Quàn áo sinh viên đồng phục màu ghi xám. Mỗi tuần vào tối thứ bảy, dân "ghi xám" đứng đặc cả hành lang gác hai, nời chỉ có các nữ sinh viên Vãn khoa trưòng Tổng hộp. Bọn con trai khoa Văn tức nổ đom đóm mắt vì bị lép vế. Nhưng làm gì được bởi tự họ cũng so sánh một cách dể dàng thân hình "Cò là" của họ vối dáng dấp mạnh mẽ cua dân "ghi xám".

Tùng và Liên là bạn học phổ thông vói nhau, dĩ nhiên là họ dễ dàng đi đến xé bỏ hàng rào tình bạn. Mỗi làn sang trường tôi chời bao giờ Tùng cũng đi vói vài ngưòi bạn nam và tất nhiên họ không phải đến nói chuyện vỏi Liên. Tôi là bạn.thân của Liên cõng cố ý cho tôi kết vói một anh chàng “ghi xám" cho cùng hội cùng thuyền.

Nhưng có lẽ do trò nghịch ngộm của vị thần tình ái mà tôi lại chỉ nghĩ đến cỏ mổi mình Tùng.
Tình yêu đơn phương có lẽ khiến tôi lắm khi kiệt sức vì phải chịu đựng trong câm lặng.

Tồi nhỏ cố lan họ giận nhau, chủ yếu là do Liên. Chuyện đơn giản chi vì Liên muốn rủ Tùng về quê trong dịp nghi quốc khánh mà Tùng thì bận ôn thi không về đưọc. Thế là Liên giận bỏ về quê một mình. Khi trở ra dem theo một chàng vệ sĩ củng không kém phàn bành trai, Liên bào: "Bạn đồng hành trên tàu, chàng học ỏ Bách Khoa  suốt dọc đường chiều Liên hết say. Tồi nghi ngờ 'Mày đùa đấy chứ, thế còn Tồng?“. Liên nguýt dài: ”Cho rốt, dân An ninh khô như ngói.

Tối thử bảy tuần ấy Tùng sang chơi và tất nhiên chạm trán anh chàng Đại học Bách khoa. Họ nói chuyện tay ba gượng gạo nhạt nhẽo. Tất nhiên Tùng phải thua anh chàng lì lợm sẵn sàng chiu mọc rẻ ấy rồi. Tôi phải làm nhiệm vụ tiễn Tùng ra về.

Buổi tối sân trường đẹp như công viên, rặng nhãn xum xuê đang mùa ra quả phù kín một đoạn đuòng dẩn ra cổng ưưòng. Tôi ngây ngất đi trong hương nhãn. Từ lâu tôi vẫn ưỏc được đi bên Tùng như thế này. Tôi biết đằy là co hội tròi cho để tôi dành lấy Tùng, Chi càn tôi nối xa xôi về những khuyết điểm của Liên, chi càn tôi vuốt ve lòng tự trọng của Tùng, ch: càn tôi bù đắp những tình cảm mà Tùng đang thiếu vắng. Nhưng đoạn đưòng ngắn quá mà tôi thì chua đù 'nẹhị lực”. Tùng đi bên tôi vẫn không giấu nối vẻ mặt khổ đau khiến tôi thấy mình như có tội.


-           Nhâm cho mình gửi lời xin lỗi Liên, ban nãy Tùng nói khi chúng tôi chia tay ở cổng trướng. Trái tim tôi tan nát vì hiểu ràng tồi chang bao giơ lạ cùa Tùng. Đêm đỏ tôi khóc ưót đẫm chiec goi vài. Sáne mai để giấu cặp mắt sưng húp, tôi cáo om khône lên lóp. Liên vẫn lạnh tanh không một lòi hỏi thăm đến Tùng. Tôi cũng chẳng dại gì truyền lại lòi xin lỗi ấy. Con quỉ trong tim tôi nổi giận, nó đòi được trả thù.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: những mảnh đời