Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Chuyện của thời quá khứ (Phần 5)

-           Cháu Tuấn học lốp mấy rồi Tùng nhì?
-           Cháu vừa vào dại học.
-           Chác lại vào trường An ninh như bố?

-           Không, nổ vào truòng cùa mẹ nó ngày xưa, trường Dại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, chi khác khoa, nó học khoa Quốc tế.
Chuyện của thời quá khứ (Phần 5)

-           Thế là gien mẹ lại trội rồi, nó học giỏi mồn xã hội phải khống?
-           Cháu học giỏi toàn diện Nhậm ạ, và giỏi trội hơn cả là ngoại ngữ. Nhưng cháu thích vào khoa Quốc tế học. Nhâm có biết nó lý luận mình thế nào không. Nó bào phải hiểu các nước trên thế giới, nhất là nước láng giềng quanh ta thì mới bảo vệ tốt an ninh cho đát nước mình được. Nó sẽ học tiếp ngành công an nếu có điều kiện. Thế đấy, chúng tỏ ỉỏp trẻ nghĩ xa hơn chúng ta nhiều.
-           Đúng là bố nào con nấy, ai cũng như hai bố con cậu thì có lẽ đất nưổc mình mãi mãi bình yên.

Tùng giơ tay xem đồng hồ rồi quả quyết, tôi hốt hoảng tưởng như trời đất sắp tan ra.
-           Muộn rồi, Tùng phải về, chúc Nhâm ngủ ngon, bao giò ra ngoài ấy nhố viết thư cho Tùng biết tin.

Tôi mê man bưỏc theo Tùng ra đến cửa. Mãi khi Tòng nám lấy quả đấm cửa, tôi mói sực tỉnh để chộp lấy bàn tay Tùng.

-           Tùng đùng về, ở lại vối Nhâm thêm chút nữa,
Có lẽ nghị lục chịu đựng bao năm nay của tồi đến nay đả cạn kiệt. Tôi đổ gục vào ngưòi Tùng.
-           Đừng đi, anh đừng đi!

Vòng tay Tùng ấm nóng xiết quanh tôi. Ngẩng khuổn mặt nhoè nhoẹt nưỏc tôi chò cái hôn mà có lẽ dài nhất trong lịch sử loài ngưòi - những hai mươi năm.

-           ó lại với em đêm nay - Tôi thì thào trên ngực Tùng.
-           Hãy chờ một thời gian, được không Nhâm? Anh vẫn tin Nhâm đủ nghị lực vượt qua như ngày xưa ấy mà.

-           Vậy là anh đã biết...
-           Biết, Tùng đâu phải gỗ đá... nhưng...
-           Tùng không yêu Nhâm chứ gì?
-           Không hẳn thế, có lúc Tùng đã cảm thấy chúng mình thật hiểu nhau.
-           Thế còn bây giờ...


-           Bây giò hử... Còn phải hỏi nữa sao? - Tùng cưòi nhẹ nhàng rồi thơm lên tóc tôi: - Có điều hãy cho Tùng một thòi gian nữa.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều:  truyện hay nhất