Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

CON NAI KIÊNG (Phần 1)

Lưu Thị Lương

hôm qua thức khuya, sáng nay tồi đi học trễ lục cặp tìm thẻ học sinh trình thày giám thị mặt lạnh như nưỏc đá, tôi nghe tiếng phụ nữ rất quen.
CON NAI KIÊNG (Phần 1)

-           ủa trời ơi, con nai đâu mất rồi.

Hai tiếng "con nai" như va đập vào tai tôi, và giọng nối ấy thì đúng là sét đánh ngang mày. Tôi quay lại. Ngay lập tức, tôi có cái vẻ co rúm của một đứa pham lỗi trưỏc mặt cô chủ nhiệm lớp.
Thấy cô chủ nhiệm đang cúi tìm dọc theo hàng rào râm bụt, tôi hăm hỏ "lấy công chuộc tội", chạy tới đá đá chân vô đống rác nằm khuất phía sau hàng rào cây. Tôi nói, mát liếc chừng cô.

-           Mới hôm qua nó còn đây mà cô. Không biết đứa nào...

Cô chủ nhiệm tiện tay lảy mấy chiếc lá vàng trong bụi râm bụt. Cô đứng thẳng lên, ngán ngẩm. 
-           Thôi. Đừng tìm nữa em, mất công.
Tôi cũng đứng lên, bước xa đống rác, thở phì phì. Nãy giò nín thỏ, tim đập bình bịch. Tội nghiệp cho trái tim nhỏ bé của tôi, đang đập dồn dập như vậy mà thắng lại cái rốp. Bỏi vì cô chủ nhiệm đã đổi sang giọng dùng riêng cho giò sinh hoạt đầu tuần (kiểm điểm, thi đua, phê bình, kỷ luật).

-           Sao hôm nay em đi học trễ? Hả? Thế là mất một điểm thi đua ngay trưổc mắt rồi. Em là cán bộ lóp mà như thế đấy. Coi có được không?

Tôi ôm chặt cái cặp vào ngưòi như để tìm sự che chỏ. Cái mặt tôi chắc bèo nhèo như tấm mút lau bảng cũ kỹ mất màu. Cưòi một cái để gỡ rối tình thế ĩúc này là một việc làm ngu ngốc hết chỗ nói. Rồi tôi cúi đầu xuống nhìn chân mình. Õi tròi. Sao tôi xui tận mạng thế này. Vì vội vã, tôi đã xỏ chân vào đôi dép ỏ nhà - không có quai gài sau. Lại phạm thêm một qui định của nội qui nhà trưòng.
Cô chủ nhiệm nhìn tôi từ đàu đến chân - cô chép miệng thỏ dài, phẩy tay như xua đuổi.
-           Em lên lỏp đi! Nhanh lên, không thôi lốp lại mất thêm điểm, truy bài đầu giò nữa.

Thế là cưòi một cái được rồi. Tôi nói lí nhí: "Em cám ơn cô". Định chạy mau nhưng bỗng một ý loé lên trong đầu "kẻ nịnh thân", tôi bưóc tỏi bồn hoa, cầm vòi nưóc lên ra bộ kiểm tra. Nước chảy yếu xìu, nhỏ bồn hoa bên kia, cạnh bàn bảo vệ, ông bảo vệ bụng tròn kể lể.


-           Chúng nó nhổ lên lần thứ hai rồi đấy cô ạ. Tối hôm thứ tu, nó đã lôi ra đến tận ngoài cổng. Đất, cát kéo dài một quãng thế này này. Tôi phát hiện ra, mỏi lượm vào trồng lại. Hôm qua thứ sáu, khổ quá! Chúng tôi bận trông chừng xe ra, xong xuôi thì thấy mất tiêu rồi. Cái bọn học thêm buổi tối đấy chứ không ai cả. Vâng... học trò của trường mình không đấy. Có ai người ngoài đâu - Nó nghịch choi thôi.

Đọc thêm tại: