Tôi
đã biết mặt chị, một vài lần ỏ nhà ông bác I Bác tôi là Phó Bí thư Đảng uỷ. Chị
Công an mòi ngưòi thanh niên ngồi vào ghế rồi chỉ cái ghế gần đấy bảo tôi ngồi
xuống. Tôi vừa ngồi xuống ghế thì chị Sinh hỏi:
- Anh ở thôn nào?
Dạ, em ỏ Đồng Lâm ạ.
- Tròi tối, anh trèo lên cột loa làm
gì?
Dạ...
Dạ, em thử ga len ạ.
- Ga len đâu?
Tôi
luống cuống rò nắn các túi. Nhưng chao ôi! Tôi có định mang ga len theo để thử
đâu. Chị Công an theo dõi từng cử chỉ cửa tôi. Rồi chị quay sang ngưòi thanh
niên.
- Hãy cứ tạm giam anh này lại, buổi
sáng đến úỷ ban xem xét.
Theo
lệnh chị Công an, ngưòi thanh niên dẫn tôi đến kho hợp tác xã gàn đấy. Chị Sinh
mỏ cửa, nhốt tôi vào trong kho, khoá lại. Tôi bị nhốt vào kho, chỉ có một cửa
bé tí đủ nhổm thấy mặt ngưòi. Tôi khóc thật to. Một lúc sau, tôi chẳng còn khóc
được nữa. Bên ngoài cửa kho ồn ào như ong vỡ tổ. Mọi ngưòi nhất là bọn trẻ con,
ào qua cửa sổ để nhìn mặt trộm.
Chị
trừng mát nhìn chúng. Nhưng đáp lại là những tiếng cưòi thích thú của lũ trẻ. Tồi
dang giận dữ nhìn bọn trẻ thì bắt gặp ánh mát thày giáo Hưng. Thầy đã nhộn ra
ngưòi học trỏ yốu cùa thíìy hồi cấp II. Tôi thắy thầy bỏ đi. Lần đầu tiên trong
dòi tôi thấy tủi hổ, tôi muốn biến ngay xuổng đất.
Buổi
sáng đó, hai đftn quân mang súng áp giải tồi xuống uỷ ban. Tôi đi trước, hai
dân quân đi sau, hon chục đứa trẻ con bám đuôi. Từ trong xóm, mấy ông già, bà
già, thanh niẽn nlìỉn theo tồi cùng hai dân quân và lũ trẻ con láo nháo. Khổng
rổ vì xấu hổ hay sộ, tôi quay lại trừng quát tụi trỏ:
- Chúng mày về đi. Cố gì mà phải xem!
Tụi
trề con lủi vào ngỏ tối. Trên đưòng chi còn lại tôi và hai ngưòi đân quân. Tôi
thoáng giật mình nghĩ đến chuyện gặp ngưòi làng. Nhưng rất may, tôi không gặp một
ngưòi quen nào trên đường. Dến trụ sỏ uỷ ban, hai ngưòi áâii quẫn dẫn tồi vào
phòng làm việc của Ban Cổng an xẳi Chị Sinh - trưỏng Công an đả cố mặt, đang ngồi
nới chuyện vói máy bác công an viôn. Dột nhiồn bác tồi xuất hiện. Đến bfly giò
tồi vAn nhó như in hình Anh ấy. Bác tôi đến thẳng chỗ các đồng chí Cồng an. Chị
cỏng an đốn bác tôi từ ngoài sAn. Tôi nghe rổ tiếng ổng nồi vổi các đồng chí Công
an:
Nó
là cháu tồi. Các đồng chí cứ xử nó theo pháp luật.
Bác
tôi chỉ nói vậy rồi ra về. Đến sau này nhớ lại ngẫm nghĩ, tôi mối thật thám
thìa. Chác bác tỏi khi áy chưa tin cháu mình bị Cồng an bắt. Ông muốn xuống tận
nơi xem rổ thực hư. Đến lúc tận mắt chúng kiến đứa cháu mình đang ngồi trong phỏng
làm việc của Công an, ông đã đau đỏn thốt lên những đề nghị ấy. Tôi hiểu ồng,
cương vị của ông lúc ấy không nên đề nghị xin tha cho tôi. Tôi thành thực cảm
ơn ông về điều ấy. Thế rồi tôi bị giam ỏ trụ sở. Tôi phải tường trình những việc
làm của mình. Tồi thật không ngò, chỉ vì một ham thích nho nhỏ và sự thiếu hiểu
biết... đả đưa tôi đến việc làm mà cả đòi tôi phải ân hận...
Khuôn
mặt chị Công an đang hồng dần trở lại.
Đêm
ấy, tôi cùng dân làng Quang Trai thức trọn, canh cho chị trưởng Công an, một giấc
ngủ thật ngon lành. Trong cơn mê ngủ, chị đang nói gì không rõ. Mọi ngưòi đều bảo
chác chị ấy thầm hứa vói ngưòi chồng đang ở xa. Lúc ấy tôi ưổc mong: Nếu như
vào chiến trường mình lại gặp được chồng chị. Phải rồi, tôi sẽ kể tất cả. Tôi sẽ
nói vói ngưòi lính từ phương tròi xa về những ngưòi thân của anh. Hậu phương
gian nan vất vả, nhiều lúc phải đổ cả máu nhưng chưa khi nào vợi nỗi nhố tiền
tuyến và những người con của quê hương. Các anh hãy yên tâm nhé.
H.H.T
Đọc thêm tại:
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyen doc hay
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/chuyen-cua-thoi-qua-khu-phan-1.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/thoi-chua-xa-phan-6.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyen doc hay
