Nguyễn
Khắc Lộc
Tên
thật trong sổ điểm của hắn là Đoàn Cuối, nhưng từ lâu, chúng tôi vẫn quen gọi
là Bàn Cuối, vì hắn chuyên ngồi ở bàn cuối. Ngay từ năm học lóp 10, dường như
bàn cuối đã là nơi hắn chọn làm "quê hương" cùa mình. Từ bàn cuối,
thinh thoảng thừa lúc thầy cồ bận quay lững ghi bảng, hắn bất ngờ ném tung lên
phía trên một nám kẹo. Những viên kẹo nhu món quà thân thiện tù... trên tròi
roi xuống, nên vào tay ai, người đó thản nhiên bóc láy cho vào miệng.
Tôi
cũng một đôi làn nhặt được viên kẹo "thùm lùm" như thế. Cũng phải
nói, trong lốp mà kín đáo ăn vụng một viên kẹo, nhấm nháp một cách âm thàm và
nhẹ nhàng cái vị ngọt trong cổ họng suốt tiết học, củng ỉa điều khá thú vị. Dù
vậy, tôi cũng chẳng cố chút cảm tình nào vói hán. Mấy nhỏ bạn cứ gọi tôi là
"nữ hoàng băng giá". Nói chung, tôi chẳng thich giao tiếp vói một bạn
trai nào trong lổp, chú chẳng riêng gì hắn.
Biết
tính ý tôi, một đôi lần mẹ tôi có khuyên tôi không liên thế. Nhưng tôi nghe lòi
mẹ tất cả mọi chuyện, trừ chuyện... "băng giá". Có phải vì thế mà đôi
khi mẹ âu yếm cứ xi nhẹ vào cái trán vồ của tôi, mắng yêu là "con bé bướng
bỉnh". Những gì tôi đã không bằng lòng thì khó ai có thể thuyết phục được
tôi. Không biết có phải vì cái trán vồ hay không. Chẳng rõ cái trán bưỏng bỉnh ấy
của tôi giống ái Có lẽ là giống bố. Vì trán mẹ tôi đẹp chứ không dô ra như mái
hiên như thế. Tôi cũng không biết chắc trán bố tôi như thế nào vì tôi chẳng hề
thấy mặt mũi bố. Khi tôi sinh ra thì bố đã mất. Bố cũng chẳng có một cái ảnh
nào để lại cho tôi.
Mẹ
bảo lúe ấy đang chiến tranh, bố đi suốt và chết cũng không biết xác đã gỏi ỏ
góc rừng hay bãi rú nào. Đôi lúc tôi nghĩ đện bổ, cũng thấy buồn tủi. Nhưng bên
cạnh tôi đã có mẹ. Mẹ yếu thưong, chiều chuộng tôi rất mực. Có điều, tôi hơi
băn khoăn là ít khi nào nghe mẹ nhắc đến bố. Phải chăng, trưốc lúc bố qua đòi,
bố có làm điều gì khiến mẹ phiền giận? Nhưng tôi nghĩ, vỏi ngưòi chết thì chẳng
còn gì để phải phiền giận. Tôi chỉ thầm trách mẹ mỗi một "khuyết điểm"
như thế. Một hôm, vào ngày chủ nhặt, tôi bỗng thấy mẹ như có vẻ bận rộn hon vối
một niềm vui bất chợt nào đó. Mẹ dọn dẹp, sửa soạn nhà cửa và đi chợ, lo làm thức
ăn từ sớm.
- Mãi, mẹ mói báo cho tôi biết, nhà hôm
nay có khách. Nét mặt mẹ vẫn còn rạng rỡ và giọng nói mẹ nghe thật vui.
- Khách đặc biệt con ạ. Bác Quân là thủ
trưởng của mẹ hồi còn ỏ trong rừng. Tình cò, bác được tin mẹ con ta ỏ đây. Bác
hứa hôm nay, bác đưa con bác đến thăm mẹ con mình...
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
