Đầu
năm lổp mười một, Thy bưốc vào trường như một ngôi sao văm nghệ trẻ. Mấy đứa lổp
mưòi đúng ngấp nghé ở cổng trường chỉ trỏ thì thầm với nhau:
- Chị Mai Thy kìa.
Ngay
cả thầy cô cũng mỉm cưòi gật đầu khen ngợi. Bạn bè Thy khỏi nói rồi. Chỉ có nó,
nó vẫn làm bộ như không thấy Thy. Thầy giáo mối bộ môn văn cho lỏp viết một
đoan văn ngắn về cảm tưỏng ngày khai trưồng, gọi là đánh giá chất lượng đầu
năm. Thy mỉm cưòi ung dung ngồi viết, vừa viết vừa đắc chí nghi ra một câu thật
thấm thìa để nói với nó khi có .
Qua
ba ngày, nó vẫn lò Thy. Hôm ấy lại có giò văn, thầy phát bài, Thy được năm điểm
trên mưòi, lại bị trừ một lỗi chính tả. Thy sững sò nhìn con số bốn, rồi ngưỏc
nhìn thầy. Thầy nói:
- Trước hết phải viết đúng chính tả nước
mình.
Thy
cau mày nói vổi Kim ngồi bên cạnh:
- Hôm nọ tao họp Câu lạc bộ Văn học ở
toà soạn báo X., nhà văn Y. Nói ngay cả các nhà văn lỏn cũng phạm lỗi chính tả,
nhưng toà soạn nào cũng cố ngưồi biên tập và sửa mo-rát.
Nói
vậy, Thy vẫn bực bội và cái điểm bốn (Mặc dù nhà văn Y. cũng có nói phần lốn
nhà văn nổi tiếng đều học dở môn văn ỏ nhà trường). Thy có cảm giác thầy giáo
văn có thẩm mỹ văn học rồi, giới trẻ bây giờ... Thy muốn cùng ai thào luận ngay
quan điểm nay. Nhưng bạn bè cồ Kim, Phượng thì biết gì văn chacng mà nói. Vì vậy.
ra chơi thấy nó, (chắc giả đò) đi ngang qua chỗ Thy, Thy hỏi:
- Hôm nhà vãn Y. đến nói chuyện ỏ Câu lạc
bộ Văn học, Chương có đi không?
Nó
làm bộ lơ đãng trả lời:
- Lúc này Chưong không sinh hoạt Câu lạc
bộ ntia, vì bận cộng tác thưòng xuyên vối báo K.
Thy
tức , nhưng nói vớt:
- Hôm Thy đến Câu lạc bộ, có nhà văn B,
nhà thơ H vổi nhiều ngưòi nổi tiếng khác nữa, nên Thy hơi. nhát.
Nó
mỉm cười kẻ cả:
Chương
hiểu, vì Thy đang đi đúng con đưòng Chương đã đi qua mà.
Thy
lặng ngưòi, ngồi nhìn nó đi ra sân. Thì vẫn cái kiểu làm phách của nó. Nhưng nó
nói, nó nói, cái gì? Thy mà dẫm lên lối mòn của nó à! Thy bây giò cũng... giống
nó à?
