Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Thời chưa xa (Phần 3)

Tôi lo lắng như hỏi chính mình:
Thế là thế nào nhỉ?
Thời chưa xa (Phần 3)

Tôi thoáng nghĩ đến điều có thể xảy đến. Trao gỏi đứa bé đang khóc kêu mẹ đòi ăn cho bà cụ hàng xóm, tồi lao về phía nhà kho. Có hai ngưồi công an viên được cử ỏ lại bảo vệ kho. Tròi tối quá. Tôi cũng chẳng nhận rõ mặt ngưòi nào. Tôi vội hỏi:

Hai anh có gặp chị Sinh không?
Một ngưòi thấp, nhỏ bảo:
Lúc nãy chị ấy ỏ trạm xá đấy. Anh thử đến xem.

Tôi không kịp cảm ơn hai ngưòi, chạy vội về phía trạm xá. Tôi nhu đứt mất hơi. Mặc. Tôi chạy như bay. Tôi không tin bom đạn, lửa khói, xâm phạm được chị. Ngưòi con gái Trà Lý năm xưa, chị Công an trẻ măng hôm nào, ngưòi mẹ của hai đứa con hôm nay... Chị ấy phải sống. Cuộc đòi của những đứa trẻ. .. nếu mất mẹ. Tôi cố xua đi điều gì đó vừa khủng khiếp vừa mơ hồ, chợt đến. Tồi vẫn chạy. Tồi xộc vào trạm xá. Dưới ánh đèn dầu lù mù là một ngưòi quấn băng tráng toát. Đầu gối tôi như khuỵu xuống trưỏc cửa trạm xá. Phòng bên có tiếng ngưòi trò chuyện và mùi thuốc, bông băng bay ập vào mũi làm tôi như tắc thỏ. Tôi vịn vào thành giường lết đến bên ngưòi bệnh. Tôi run run kéo tấm khăn trắng phủ mặt. Tôi giật mình ngạc nhiên: một khuôn mặt đàn ông, quãng năm nhăm tuổi, nhột nhạt, đôi mắt đò đẫn nhìn ngưòi vừa đến. Tôi hỏi.

-           Ông bị thưong ở đâu.

Ngưòi đàn ông chỉ xuống dưỏi hai bắp đùi. Máu thấm đỏ những chỗ bị băng. Tôi hỏi thăm chị Sinh. Ngưòi đàn ông thở dốc ra:
-           Chị ấy vừa về nhà rồi.

Tôi kéo tấm chăn trắng phủ lên ngưòi đàn ông rồi buốc ra ngoài. Đến gần sân nhà chị Sinh, tôi nghe tiếng chị Công an nói với con:
-           Mẹ lấy cơm "dịt" cho cu Tý ăn nhé.
Tiếng nũng nịu của đứa lớn:

-           Con ãn cá co. Con ứ ăn cơm thịt vổi cu Tý đâu.
Tiếng chị Sinh.

-           Cu Tý cho anh ăn com vối nhé!
Con ứ, nào, anh Dũng không đưọc ăn com cùng me Anh Dũng vừa đánh con.
-           Mẹ đánh chừa anh Dũng nhé.

Ki

Chị Sinh vỗ vỗ nhẹ tay vào mông đứa lốn. Thằng bé vui lên nhìn mẹ cưòi khanh khách. Tôi sững lại trước ngọn đèn dầu, ngây nhìn ba mẹ con chị Công an. Hạnh phúc đang trào dâng trong chị. Bỗng chị Sinh nhìn ra cửa và nói như reo:


Chú vừa đi tìm chị phải không? Bà cụ hàng xóm bảo vậy. Thôi vào uống nưổc đi. Có gì mà ngây ngưòi ra thế?

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện hay nhất