Lê
Ngọc
T
làm sao mà không tức cho được. Ỏ phòng ngoài căng- tin, chính tai tôi đã nghe
nhỏ Hoài hỏi Linh Hưong ỏ phòng trong:
- Thằng Minh thích mày phải khồng? Mày
thấy nó thế nào?
- Mày nói lung tung cái gì vậy? Nó là
là cái gì, chẳng là cái gì cả!
Tôi
mà chẳng là cái gì ư? Tôi không đẹp trai lắm nhưng nhìn cũng cao ráo, phong độ.
Tôi hay cưòi và vui tính. Chí ít ra thì tôi cũng đang là ủy viên ban ch.ấp hành
chi đoàn lớp chứ. Cho dù công việc của chi đoàn có bí thư và phó bí thư làm hết
thì ban chấp hành chi đoàn vẫn cần phải có ba người và vì thế tôi vẫn là một uỷ
viên co mà. Trong lốp, ai cũng biết tôi thích Linh Hương, tôi hay nói chuyện vỏi
Linh Hương, tôi "kết môđen" Linh Hương. Linh Hương thích hay không
thích tôi thì cứ nói thẳng ra, tại sao lại nói rằng tôi "chẳng là cái gì
cà", tại sao Linh Hương lại coi thưòng tôi thế.
Thế
thì tôi quyết phải làm để chúng tỏ rằng tôi là một "cái gì" đó. Không
thể để Linh Hương coi thường tôi như thế được.
Trong
lớp, Linh Hương là một ngưồi có sức học vào loại có hạng. Ngay từ bâỵ giờ cô đã
biết sau này cô sẽ là một nhà kinh tế học. Còn tôi á, tôi ghét tất cả mọi sự
tính toán nói chung và ghét môn toán. Tại sao lại cứ phải đi tính thể tích của
những cái khối gì đó mà trong thực tế chẳng bao giò tôi nhìn thấy; tại sao lại
phải cho không phẩy không không mấy gam chất này tác dụng với chất kia để tìm
khối lượng quá ít ỏi của chất tạo thành? Ví dụ như thế, và tôi cũng chẳng thể học
khá hơn được môn Lý. Như thế thì làm sao tôi có thể là một nhà kinh tê học thật
giỏi để Linh Hưong phải ngưỡng mộ tôi như ngựỡng mộ một thần tượng được.
Thằng
Thắng bảo tôi: "Con gái thưòng thích những đứa con trai biết chơi đàn, hát
hay". Tôi hát thì chưa hay lắm nhưng tôi cũng có giọng. Chính vì thế lốp
phó văn thể mỹ mới mòi tôi vào đội văn nghệ của lốp dù chỉ có mặt. trong tiết mục
tốp ca. Dù sao thì cũng hơn đứt đuôi ba mươi mấy kẻ trong lóp làm cổ động viên
trong đêm vãn nghệ của trường chú. Tôi sẽ đi học đàn và luyện thêm giọng hát. Mẹ
tôi không đủ tiền để mua cho tôi một cây organ, tôi chỉ xin mua một cây ghi-ta.
Tối đăng ký học đàn ở một lóp của một thầy giảng viên nhạc viện thành phố hẳn
hoi Tô' hát thử để thầy nghe, thầy khen được (tôi đâu có biết ràng đấy là thầy
giữ "khách hàng" đấy thôi). Bảy nốt nhạc không phải là dễ bảo, tôi
cam đoan như thế: lúc thì cao, lúc thì thấp, lúc; thì dài, lúc thì ngắn; lúc
thì nhanh, lúc thì chậm; lúc thì luyến, lúc thì lặng...
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
