Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Chuyện của con mèo ướt (Phần 2)

Tôi vui lây vói niềm vui của mẹ.
Chắc bác cũng là bạn của bố nữa, hở mẹ?
Mẹ gật gù, giọng xa vắng:
Ừ! Bạn của cả bố!
Chuyện của con mèo ướt (Phần 2)

Tôi thật sũng sò khi đón hai bố con bác ỏ ngạch của. Tròi ạ, con trai của bác có ai khác hơn là anh bạn chuyên đóng đô ỏ bàn cuối trong lổp tôi. Bác reo lên khi thấy tôi, một cánh tay giơ lên choàng qua vai tôi. Cánh tay kia là dải áo phất phơ. Một cánh tay của bác chắc đã gửi lại ỏ chiến trưòng nào đó. Rồi bác ngó sũng tôi. Và khóc. Tôi chẳng hiểu sao bác khóc. Có điều, tôi không thấy xúc động, có lẽ vì bận nghĩ đến một ngưòi bạn không ưa, lại có qụan hệ thân thiết với gia đình tôi: Bàn Cuối. Sao lại Bàn Cuối, mà không phải là một cô bạn gái dé thương nào trong nhũng bạn gái của tôi?
Từ hôm ấy, đến lốp, Bàn Cuối hay lân la trò chuyện vỏi tôi. Tôi chỉ trả lòi lấy lệ, rồi lảng tránh hắn. Chuyện ấy, không biểu sao mẹ tôi biết. Một đôi lần, mẹ có khẽ khàng bảo tôi:

-           Con hãy xem Qưối như anh con. Nó lổn hơn con dăm sáu tháng gì đó. Có một ngưòì anh trai cũng thích chứ. Vả lại, bác Quân cũng thương con như con...
Tôi vẫn "băng giá" lắc đầu:

-           Nhưng con đâu có thương bác như bố.
-           Mẹ chỉ mong con quý bác nhu bác .quý mẹ con mình. Bác có làm gì để con...
-           Nhưng con không thích thằng con bác. Thằng Bàn Cuối ấy mà!

Tôi vùng vằng, bướng bỉnh bỏ đi. Hình như mẹ nhìn theo tôi bàng ánh mắt buồn thảm và thỏ dài thật khẽ. Mẹ thật buồn. Tôi đâm ra bực mình với mẹ. Đang không, lại vì bố con cái ông ấy mà mẹ con lại nặng nề với nhau. Không hiểu sao mẹ lại quý bác Quân đến thế. Mãi, tôi mối biết. Hôm ấy, một mình tôi đứng ồ hành lang trước lớp, nhìn xuống sân, noi lũ bạn đang tíu tít trò chuyện, thì Bàn Cuối đến bên cạnh. Tôi lần đi mà không kịp. Nó bảo:

-           Thục ạ, Qưới biết chuyện này, vui lắm... fiói cho Thục cùng vui... Bố Qưói ấy mà... định... chắp nối vói mẹ Thục đấy... Chúng mình sắp là anh em...
Giọng nó đầy vẻ phấn khỏi, nhưng tôi thì nghe nhu một tiếng bom bùng nổ. Tôi quay lại, tròn xoe trộn trừng nhìn nó:
-           Nhảm nhí!

Tôi nạt nó, rồi bỏ đi. Cuối buồi, tôi đi thẳng v'ê nhà, lòng hừng hực lửa, nám lấy tay mẹ, hỏi:
Mẹ, con nghe nói... Mẹ với ông Quân...

Mẹ tôi ngỡ ngàng, có một chút ngượng nghịu, rồi bảo:

Mẹ đang định nói vói con. Bác Quân từ hồi ỏ rừng về thì bác gái đã mất. Mưòi mấy năm nay, bác sống trong cảnh gà trống nuôi con...

Đọc thêm tại: