Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Bản nhạc con đà điểu (Phần 1)

Tạ Duy Anh

Thi kể lại chuyện này tôi không còn là một cậu bé nữa. Thi thoảng tỏi vẫn được trở về thời thơ ấu nhò một dịp may nào đó, ấy là lúc tôi mơ về đồng cỏ. Cả một thòi thần tiên sổng lại khiến tâm hồn tôi được gột rửa, dể lúc tỉnh giác, cảm giác choáng ngộp là sự nuối tiếc.
Bản nhạc con đà điểu (Phần 1)

Ngày ấy chúng tồi khồng chỉ có mặt trồi bàng vàng, những dàn ọhim bốn mùa bay mải miết và khi một ngày mói bát dầu cũng bát đầu cùa biết bao diều kỳ lạ. Món quà tròi ban tặng cho chúng tôi còn có thêm anh Tú. Bây giò dù đíì lổn, tồi vẫn giữ nguyên vẹn gưong mặt anh, nguòi đả cho tôi những giác mơ.

Anh Tú tàn tật từ bé. Khi tôi biết đuổi theo từng đàn bưỏm dã thấy anh chống chiếc nạng gỗ, đeo cây ghi-ta cũ kĩ. Giả sử khổng có anh chẳng biết chúng tôi sỗ sống ra sao? Cổ thổ mặt tròi vẫn bàng vàng,

những bông hoa dại vẫn mang bộ cánh công chúa . nhưng chắc chấn không thề có những giấc mơ đầy phép lạ.

Tôi quên không kể anh Tú còn cổ một vật báu nữa, ây là chiêc chiếu đủ sòn hết mép. Chiều nào khi hoàng hôn lặn xuống cuối cánh đồng, anh cũng trải sẵn chiếc chiểu rách ngồi chờ chúng tôi dưới tán cây đa cổ. Bọn trẻ ôm từng bó hoa xếp xung quanh, rồi ngồi quây lại. Tồi có cảm giác chỉ lát nữa những vì sao cụng sà xu ổng. Sao thòi gian chò anh so dày đàn lâu đến thế. Chợt anh Tú ngẩng lên nhìn lưỏt một lượt rồi cất tiếng:

-           Thế nào, bắt đầu chứ?
Chúng tôi im phăng phắc thay cho lời đáp trả háo hức nhất. Tiếng đàn bắt đầu vang lên cái giai điệu chúng tôi đã nghe suốt thòi thơ bé. Bản nhạc "Con Đà Điểu" - bàn nhạc duy nhất của anh khiên trái tim chúng tôi runs lên. Chúng tôi từ từ nhắm mắt đê những dòng sông vồ những cánh đồng hiện ra tư dai âm thanh em đềm. Dọc theo triền sông xanh uqn lưọn. cánh đồng rì rào khúc hát ru cho sự sống đòi đòi bất diêt. Dong sông băng qua bình nguyên, ôm boc từng ngon đồi rồi nấc lên khắc khoải khi gặp núi cao.

Gam đàn chuyển đột ngột. Chúng tôi bỏ mặc dòng sông cùng hết mình bay qua dãy núi

Chúng tôi một màu trắng loá. Gió nóng nổi lên. Có tiếng gào thảm thiết cùa một con thú khát nước không vượt được núi để đến vối dòng sông. Lại có tiếng vươn mình của một con vật khác muốn băng qua sa mạc. Bỏi bên kia vực lửa là những dải rừng bạt ngàn đầy phép lạ, một thế giỏi vẫy gọi lòng quả cảm.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều:  tu truyen