Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

Nồi cháo gà cuối năm (Phần 3)

Nói xong cậu ta đưa mắt sãc lạnh quét lên những gương mặt thất thàn của bốn tên "Tứ quái". Nhưng tự nhiên sắc mặt cậu ta giãn ngay nét căng thẳng. Cậu ta nhìn chăm chăm vào mặt từng đứa rồi lắp bắp:
Nồi cháo gà cuối năm (Phần 3)

-           Có phải các... trò...
-           Trò cái giống gì con oi, tụi nó là quỷ phá nhà chay thì có!
-           Hổng phải đâu má, các trò này là bạn con mà.
Bốn thằng mừng quýnh xô nhau chạy quíu cẳng đến bên cậu ta, tranh nhau vuốt áo:
“ Phải đó! phải đó... trò!

Nhưng nhỏ tui hông nào? I Cậu thanh niên chọt chặt" ngang niềm phấn khích cùa chúng khiến chúng ngơ ngác nhìn nhau, cố "nặn" trong trí nhố mình một nguòi bạn... thân ái như vầy. Nhưng chịu!
Cậu thanh niên bật cuòi trước các "tù mặt'' hác ám của chúng, nói:
Huân đây mà các bạn.

-           Ờ... Huân...
-           Phải rồi... Huân...
Huân... đang học, nghỉ ngang xương, phải hông?
-           Đúng đó - Huân xác định.
Sao kỳ vậy? Tụi này thắc mắc lắm đó.
Vì ba mình mất, nhà neo đơn, phải nghỉ học đòi về đâv tiếp má làm vưòn, ruộng.
-           Chèn oi, cảm động quá!
-           Tội nghiệp quá!
Cả bon hít hà, xuýt xoa tiếc rẻ cho ban thât sư khiến má Huân khồng nhịn được xúc cảm, bà cười:
-           Thôi, chỗ bạn bè thi con mòi mấy cầu vô nhà chơi cho biết. Nhưng còn con gà, con gi bư xôn chết uổng quá. Không được, Huân con nắm áo bốn thằng mắc dịch này lôi vô nhà cho má xử cho hả giận.

Huân mặt mày bí xị nhìn má không dám hó hé. Bà nghiêm sắc mặt, nạt:
-           Túm lẹ lên! Lôi vô nhà! Đi!

Huân quýnh quảng hai tay túm áo bốn thằng lôi xênh xệch vô nhà. Tới cửa, má nó dịu giọng:
Thôi thả ra đi con.

Bốn thằng nghe nhẹ cả ngực nhò bàn tay chắc và cứng như sắt của anh bạn lực điền của chúng buông ra, vì cái giọng dịu dàng của ngưòi đàn bà. Má Huân kêu con đem con gà ra sau bếp làm thịt nấu cháo đãi bạn. Bà nói:

-           Nấu thiệt nhiều nhe, cho mấy cẩu ăn một bữa bể bụng luôn.
Bốn tên cảm on bà rối rít rồi xin phép đi lấy xe đạp vào. Bà cưòi, dịu ngọt:
-           Ôi, bỏ thí ngoài đó đi, hổng có ai dám tối ăn cáp đâu, nhưng coi chừng mấy cái thàng ôn dịch ỏ chợ vô "chôm" nghe.

Chúng đỏ mặt trưốc nụ cười tha thú của bà, lủi thủi đi lấy xe vào rồi phụ tiếp bà và Huân làm thịt gà nấu cháo.