Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Khỏi (Phần 3)

Và hình như hơi quá nhiều cái một chút nên Khôi thấy chú Định "bất định" quá. Lần nào gặp cũng nghe than: Chắc tỏ chết quá cậu oi! Nhưng chỉ có những sợi tóc đen chết sốm. Ngót năm mươi mà đầu đã trắng xoá. Gia đình luôn là chuyện không bao giồ ổn đối vỏi chú.
Khỏi (Phần 3)

-           Chú thì cái miệng lúc nào cũng tươm tưốp, chẳng bù cho cháu.

Tóp tép nhai hết bịch xơ ri. Ngọc kéo Bạch về chỗ, trả lại cái góc yên lặng cho Khôi nhưng vẫn không quên ném lại một cái nhìn của con cháu Eva, đẫm nữ tính.

Bài gối lại hôm trưỏc còn nhiều. Ca làm việc chiều kết thúc sóm. Khôi đang ngồi đội ra bài thì Dung tới.

-           Cám ơn Khôi nhé.
-           Không học thêm à?
Có thay đổi, ngày mai cơ. Khôi về đi.
Về sớm cũng chẳng làm gì. Đợi ra bài phụ sửa với Dung.
-           Sửa quảng cáo mệt lắm.
Đã sao. Lang thang cái đầu có khi còn mệt hơn.
-           Thế à?
Cả hai cùng cười.

Căn phòng rộng, chỉ còn lại vài máy trực đợi in giò chót. Chín giò hơn mọi việc xong xuôi. Khôi cùng về với Dung.
-           Bây giò đi ăn mì vỏi Dung nhé.
-           Trả công đấy à?
-           Trả công Dung mỏi đũng chứ. Cho Khôi mượn đõ công việc của ngưòi ta mà.
-           Cao học Luật có khác.

-           Đùa thôi. Dung có mấy bạn học trọ xa nhà, hiểu quá những thất thưòng của mấy ông rồi. Bận thì bận thiệt đó, nhưng hễ rảnh rỗi một chút thì "trống không cuộc đồi" đúng không? Cô đon chỉ là chứng của tuổi trẻ khi bưỏc vào lập thân. Đưòng không bao giò cùng ỏ dưối chân mình khi ta cồn muốn hưỏng tổi... Dung nhó ỏ đâu đó đã viết như vậy đấy.


Tin về những con bão và tình hình nước lũ chi đưọc điểm qua trên những trang báo, nhưng số lượng báo phát hành thì tụt xuống thấy rõ. Báo không về tối được một số tỉnh. Thành phố sáng sớm đã có những cơn mưa, mọi ngưòi đi làm co ro sưổt mưốt như mang trong mình cả một mùa đông. Khôi nhố những mùa giông gió bão lụt ỏ quê nhà. Nước trên đầu nước dưới chân, mênh mông tròi nước. Ngưòi ta quơ cào bấu víu gồng gánh dật díu nhau chạy lên núi. Ngưòi ta vật vã chống đõ vỏi gió từng giò, giành giật vổi biển từng phút. Những hình ảnh ấy giò đã xa... Quê nhà chẳng ai thân thiết để không còn sội dây nào cột chân mình gọi về.

Đọc thêm tại: