Đã
gần một tháng mà Liên vẫn không quay lại trường học. Tôi và Tùng đều sốt ruột.
Chúng tôi sắp bưổc vào kỳ thi tốt nghiệp.
Bên
trưòng An ninh Tùng cũng đang chuẩn bị ôn thi. Nhưng tối thứ bảy Tùng vẫn sang
truòng tôi chọi nhu đã hẹn. Để Tùng khuây khoả, tôi đưa cây đàn ghi ta bảo Tùng
chơi. Tùng so dây thả vài âm thanh ròi rạc, tôi định giằng lấy cây đàn thì bỗng
nghe những tiếng tí tách như mưa mùa thu, rồi tiếng gầm rít như gió bảo. Cả căn
phòng ngập trong âm thanh nhỏ nhung đau khổ của tình yêu xa cách. Tôi biết đó
là bản "Gửi Ê-li" cùa Bét-tô-ven. Nhưng hôm nay Tùng đã thổi vào từng
nốt nhạc cả nỗi niềm riêng.
- Hay quá, chơi nữa đi Tùng - Các bạn
trong phòng đề nghị.
Tùng
mỉm cười ý nhị rồi cáo lỗi ra về.
- Tùng đừng lo, Liên là ngưòi con gái
có bản lĩnh - Tôi an ủi Tùng khi chúng tôi chàm chậm bước trên sân trường.
- Cám ơn Nhâm, mình lo bỏi nhà Liên
nghèo lắm, các em Liên còn nhỏ dại mà ông bố thì đau ốm luôn.
“Từ bấy đến nay Tùng không định tái giá sao?
- Cũng có vài lần định, bạn bè làm mối
cũng có, ngay trong cơ quan cũng cỏ nhưng... lúc đầu cháu còn nhỏ quá, cú nhìn
cháu côi cút mình lại khổng nồ. Khi cháu lỏn nó tỏ ra bất bình khi thấy cố
ngưòi đàn bà nào đó thân thiết vối mình.
- Tùng có nhận được tin tức gì của Liên
không?
- Có, Liên muốn bảo lãnh cho cháu Tuấn
sang Canađa, nhưng Tuấn không chịu đi. Kỳ thật, con trai mà bám bố hơn con gái
bám mẹ. Hồi mẹ nó bỏ đi nó mỏi bốn tuổi thế mà vẫn nhỏ ra phết. Sau khi li hồn,
Liên lấy một ngưòi Việt gốc Hoa rồi theo chồng vượt biên. Hôm ấy Liên đưa con
sang gửi mình bảo trông cho ít ngày để về quê. Mình tưỏng thật định gửi quà về
cho gia đình cô ấy, nhưng Liên không cầm mà cứ ôm con khóc mãi. Đến hôm sau đưa
con đi tắm, mình phát hiện trong túi quàn áo của con có một bọc tiền, định khi
nào cô ấy trỏ lại sẽ mang trả, nhưng bố con mình chò mãi...
Hai
mươi năm trôi qua, tôi cứ tưởng bộ ba năm ấy chỉ có tôi là bất hạnh.
- Tùng vẫn làm việc ỏ Vũng Tàu chứ?
- Chuyển ra Đà Nẵng rồi. Đột này mình
lên Đà Lạt là đi theo một đoàn khách nưỏc ngoài đang nghi mát ỏ đây. Hôm nay là
ngày c^o riêng mình. Đà Lạt
Chúng
tôi đi ân trưa, cả hai đều thích chọn một quán cơm thật dân đá.
Time
rớt bia cho tôi, tôi gắp thức ăn cho Tùng, ưóc mơ được chăm sóc Tùng trong tôi
lại bùng cháy. Tồi không côn sộ bị mặc cảm nữa. Vả lại đòi tôi cũng chỉ còn co
hội này thôi, nếu không giành lại được hạnh phúc cho mình tôi sẽ không bao giờ có nữa.
Tùng
nâng cốc bia về phía tôi, mắt lấp lánh.
- Nào, mừng cuộc tái ngộ sau hai mươi
năm rồi uống như một tay sành bia, mặt tôi nóng rực, chuếnh choáng say. Tồi nói
trong cảm giác ngất ngây:
- Nhâm đâ chò Tùng ngần ấy năm để có được
ngàv hôm nay đấy. Nhâm vẫn nguyên vẹn như ngày xưa. Nhâm chờ...
Dường
như tôi không biết mình nói gì nữa, có lẽ tôi đã hát: "Bao giò anh đau khổ
hãy tìm đến vỏi Nhưng lẽ nào tôi lại mong Tùng đau khổ...
Tùng
tiễn tôi về khách sạn. Khu nhà nghỉ của trại sáng tác lung linh ánh đèn, nhưng
các phòng đều im ỉm đóng. Tôi mỏ rộng cùa mòi Tùng vào phòng. Chúng tôi ngôi đối
diện nhau bên chiếc bàn con. Không khí nhiều khi nghẹt thỏ khi tôi và Tùng cùng
im lặng.
Đọc thêm tại:
Từ khóa tìm kiếm nhiều: tu truyen
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/chuyen-cua-thoi-qua-khu-phan-5.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/12/chuyen-cua-thoi-qua-khu-phan-4.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: tu truyen
