- Có Khôi trên đó không, Khôi?
Tiếng
con gái. Khôi ló đàu nhìn xuống. Trong mưa nhỏ hạt chỉ loáng thoáng thấy bóng một
chiếc áo khoác dưới hàng hiên. Dụi tắt điếu thuốc, Khôi vội vàng chạy xuống.
- Ồ, Dung!
- Lạ quá, phải không - Dung hất chiếc
nón trùm ra phía sau lộ rõ nụ cưồi I Có thư của chú Định, chiều nay tới nơi làm
việc Dung đã thấy dàn sẵn trên bàn nhò chuyển gấp cho Khôi đây.
...
Pỉiổi nát, bao tử bấy, tim gan rung rình... Nói chung là đang nằm viện để chò đại
tu. Rảnh lên thăm tỏ ngay... Tự dưng nhó bà cụ ở quê quá.
Chỉ
là đồng hương, gặp nhau nhận chú cháu để dê xin việc, Khôi cũng không hề biết
nhà chú Định ở. Vui đâu chuốc đó, lang thang, lâng đãng nh' cùa đôi ba cái, vợ
con đôi ba nơi... Ấy thế mà có những lúc không biết về đâu, ăn đâu. Và gặp khi
đau ốm như thế này thì lại nằm nhổ tối mẹ.
Đâu
phải lúc nào cũng làm việc, cậu thấy không và đâu phải lúc nào cũng vui mãi được
vổi bạn bè bia bọt. Những khoảng thòi gian vụn vặt hàng ngày mỏi thật là khùng
khiếp nếu ta không có gia đình hoặc những ngưòi thân ỏ bên. Cuộc sống rồi rã mệt
mỏi và dễ đi đến chán nản vô cùng.
Chớm
say thì ngưòi ta huyên thuyên vui vẻ, nhưng khi đã say đậm rồi thì lại muốn thật
thà hết con ngưòi cùa mình, trưốc khi chìm vào nỗi cô đon vô tận. Làn ấy Khôi uống
bia vỏi chú Định khuya lắm. Chú kể hết một thòi thanh niên lưu lạc bỏ xứ mà đi,
hăng say và đầy lý tưởng. Bươn chải, chật vật nhưng không hề bao giờ có màm mống
tuyệt vọng. Chỉ vào những năm sau khi đã bao phen trầy trụa mỏi hoàn tất được
chương trình đại học thì lại để mình "rơi tự do". Chính thòi gian
này, khi sắp bưỏc vào tuổi lập thân, cái hố thẳm cô đon hình thành, chú đã để
mình hỏng nhiều thứ. Hồi đó có lẽ chú cũng bàng tuổi Khôi bây giờ.
- Khuya rồi và tròi lại đang mưa thế
này...
Khôi
xếp tò giấy nhắn, phân vân. Dung bảo:
Thôi,
để mai nghỉ trưa vào viện thăm chú cho Dung theo với.
