Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Thời chưa xa (Phần 1)

Hoàng Huệ Thụ

Toàn cảnh thật kỳ ngộ đưa tôi nhích gàn vổi chị Sinh - Trưỏng Công an xã Hồng Hà. Và tôi đã trở thành người thân trong gia đình chị Công an ấy tự khi nào tôi củng chẳng còn nhớ nữa.
Thời chưa xa (Phần 1)

Mấy năm trôi qua, ít ngưòi còn nhỏ đến chuyện tôi trèo lên cột loa truyện thanh để lấy trộm vàng sống. Phàn lỏn bạn bè nam cùng lóp vổi tôi được vào quân đội. Từ một học sinh lốp 10 I Trưồng phổ thông cấp III Nam Hồng Hà, tôi đã xúng xính trong bộ quàn áo bộ đội mỏi. Lần ấy, tôi được về phép thăm gia đình, sau sáu tháng huấn luyện, để chuẩn bị vào chiến trưòng miền Nam. Tôi đến thăm chị Công an xá.

Chị Sinh có một ngưòi em gái rất xinh đang học lớp chín vói em tôi. Cô em gái chị Công an tên là Lan. Lan chơi thân vói em gái tôi và thường nhắc đến tôi luôn trong những lúc xa nhà. Chị Sinh quý tôi, có lẽ bỏi sự trung thực, dũng cảm cùa tôi. Chị ấy đã cổ lần nói: "Ngưồi mắc khuyết điểm, biết nhận thiếu sót vươn lên trong cuộc sống thì đáng quý biết nhường nào". Tôi đến vối chị Công an bằng tình cảm của ngưòi em và còn riêng vối Lan nữa.

Hôm ấy, Lan cùng vổi em gái tôi lên huyện dự kỳ thi tuyển học sinh giỏi văn của tỉnh Thái Bình. Chị Sinh cũng vắng nhà. Trong nhà chỉ có hai ông bà chủ bé tí hon I Con chị Sinh. Chồng chị Trưởng Công an xã lúc ấy đang ỏ chiến trưòng Quảng Tri. Tôi bưốc vào nhà. Cửa nhà vắng người đàn ông trông thật bộn bề. Mái chuồng trâu, nhiều chỗ nhòm tròi. Chân mái bếp mòn vẹt sát hàng hiên. Vừa bưóc vào trong nhà, tôi bắt gặp một cảnh tượng thật thương tâm. Thằng bé năm tuồi đang ôm đứa em hai tụồi. Mặt mũi hai đứa bé nhem nhuốc. Đứa bé lại ngay trên chiếu giữa nhà. Vừa trông thấy tôi, đứa lổn oà lên khóc nhưng nó khản đặc giọng không cất nổi tiếng. Tôi sà vào ôm đứa bé đặt lên giường rồi cuộn chiếu bẩn mang ra sân. Cũng vừa lúc mẹ cháu bé hớt hải chạy bồ vào:

-           Kìa chú. Về phép bao giờ thế em?
-           Em mói về chiều qua.
Chị ôm lấy đứa bé và dắt tay thằng lổn.
-           Khổ! Chị vừa đưa mẹ chồng xuống thị xã chữa bệnh. Nhà không có ai, đành phải chò cô cháu đưa đi.

Tôi ái ngại hỏi:
-           Sao chị không cho cháu đi trẻ?
-           Cả dãy nhà trẻ bị máy bay ném bom cháy sạch hôm thú bảy tuần trước rồi.
-           Chị đi làm việc hàng ngày, ai trông nom các cháu?
-           Thôi cũng liều chú ạ. Cú để đúa lỏn coi đứa bé.

Tôi lo lắng:
Nếu máy bay đến bất chột thì làm thế nào?