Dung
bỏ buổi học chiều thế chỗ cho Khôi ỏ nhà in. Cả mấy ngày sau Khôi vẫn còn bàng
hoàng thẫn thờ về cái chết lặng lẽ của chú Định.
- Khôi hút thuốc nhiều thế à?
- Mối đây thôi.
- Dừng say xỉn đấy nhé.
- Không bao giò.
- Nói lại đi.
- Không bao giò. Chỉ uống khi vui,
không bao giồ uống lúc buồn. Có lần chú Định đã khuyên Khôi như thế đó. Say khi
buồn chỉ thêm bạc nhược tinh thần.
Dung
vuốt ngay ngắn những tò giấy rồi xếp gọn ghẽ lại trên bàn, khẽ cười:
- Khôi ạ, mình làm cái nghề đi sửa lỗi
của Ngọc ta miết rồi đòi mình cứ đàm đìa lỗi chính tả mà mình chẳng hay đâu.
- Dung nói gì thế?
- Khôi phải hoàn tất việc học của mình
đi chứ.
- Cũng phải thế thôi.
- Rồí tính chuyện lập nghiệp cho trái
tim của ttùnh dần đi là vừa.
Khôi
chìa ra tấm thiệp:
- Ngọc hẹn đi choi dịp nghỉ Tết lầy.
- Hay đấy, nhận lời chú?
- Chưa biết.
- Sao lại chưa biết?
Khôi
bỏ chỗ ngồi đến bên cửa sổ: ,
- Cũng không biết nữa.
- Lửng lo con cá vàng mãi thế, không sợ
tội à?
- Tội ngưòi ta rồi ai tội mình đây?
Chợt
nhớ tổi câu chuyện hôm qua, Khôi kể:
- Mình có thói quen dân ỏ trọ, mổi lần
ăn quán thưồng "chỉa" thêm vài eái tăm bỏ túi. Trưa qua Bạch đùa moi
ra rồi đưa lên hô to: Em Ngọc có quà Tết nè. Cả phòng cưồi ngất: Tình quá nhé.
Tặng nhau tăm là tượng trưng cho no đủ và hạnh phúc. Vui đấy, nhưng nghĩ mình lại
thấy buồn.
- Đập cái vỏ ốc của Khôi đi cho thiên hạ
nhò. Dù sao Tết cũng là dịp hẹn hò, gặp gỡ và sum họp. Không ai có bổn phận bắt
mình phải lạc lõng trong dịp ấy, Khôi ạ.
