Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Bố (Phần 1)

Lưu Quang Định

Sang quán nước bên kia đường. Bố đang tôi ỏ đó. Năm rưỡi chiều. Giò bận bịu nhất trong ngày của đa số mọi người, nhưng lại là giờ rảnh rỗi nhất của bố. Quán nưỏc ẩm mốc, mấy cái bánh gai treo toòng teng, những chiếc chén cáu bẩn. Bố hỏi: "Con uống nưóc cam nhé!". Tôi lắc đầu. Bà chủ quán đặt trên bàn hai chén chè. Bố rít một hơi thuốc thật sâu, rồi khoe: "Dạo này bố bỏ rượu rồi...". Tôi nhìn bố. Đôi mắt bố trũng sâu, cái cằm lỏm chỏm lâu ngày chưa cạo. Đã mấy Tân bố khoe như vậy. Tôi khẽ thở dài. Ngày mai chúng tôi phải nộp đơn thi đại học, vậy mà giò vẫn chưa biết phài chọn trưòng nào. Sáng nay Trung vừa giục tôi. Tồi chỉ cười cười, Trung bảo: "Lê lúc nào cũng như ở trên mây!".

Phía bên kia đưòng là khu tập thể của chúng tôi. Chính xác hơn, đó là nơi hiện nay tôi và mẹ đang sống. Đã có một thòi, khi mà nhũng cao ốc, khách sạn chung quanh chưa mọc lên, nó là khu nhà cao nhắt phó. Nó có bốn táng, tầng nào câu thang cũng hep va dốc. Tối lại nhớ buổi tối máy tháng trưóc đây, bố say rượu và lăn trên những bậc cầu thang đó ở trong nhà, tối nghe tiếng âm âm như một quả bom. Bà Viện ỏ tảng dưới hét thát thanh. Tôi chạy ra, mẹ cũng chạy theo. Bố loạng choạng đúng dậy, tay xua xua: "Không sao! Không sao!”. Quân áo bố lấm lem hét. Mấy đứa trẻ con xúm xít bình phẩm: "Chú Tuấn làm xiếc!". Ngưòí lớn trứng mắt suỵt chúng. Mẹ bỏ vào nhã. Tôi dát bố vào bếp gột quàn áo. Bó thỏ nặng nhọc. Tói bảo: "Dể con láy xe chỏ bó vê”. Bó lác đầu. Một chóc sau đã nghe tiếng bố bên nhà bác Ngữ hàng • xóm. Bố cười bố hát: 'Em ơi Ba Lan mùa tuyết tan. anh di giữa hai tén gác ngục, và sau chúng một ngưòí linh mục...". Tói biết sau man hát đó sẽ đến màn khốc. Mẹ nhăn mặt: ”Con sang bảo bó vé đi. Đừng làm thế!". Tói ra đến cửa, mẹ nói thêm: Bảo bó lân sau đừng vào đấy nữa, cú ngôi quán nước bên đường chò con sang cũng được”.

Tói đang học lổp mươi hai. Sáng và chiêu. Sáng va chiêu. Những buổi học nối những buổi học. Đầu nám học náy tỏi cao phổng lên. Mẹ giò chỉ đứng tói vai tói. Quân áo cộc một loạt. Buổi sáng tỏi bưng hộ mẹ chiếc xe mi-pha xuống nhá, rói nhảy lén chiếc mi-ni cùa minh, đạp tói írưôiìg. Trung đạp xe bén cạnh. Đưòng phố đáy nhũng chiếc lá cơm nguội quay trong gió, Sinh nhật vừa rồi Trung tặng tôi một bó hồng. Cả bọn kéo lên phố Nhà Thò đánh một trận bánh gối. Xuýt xoa, cay xè. về nhà thì thấy một đống quà sinh nhật cùa bố lăn lốc trên sàn, bố tuồn qua cửa sổ. Quần bò, từ điển Anh - Việt, bánh kẹo, búp bê... Tôi nhặt con búp bê tóc đen, mắt xanh biếc lên. Tội nghiệp, chắc hần bố nghĩ tôi vẫn còn thích búp bê. Không hiểu bố có đứng lại hồi lâu để nhìn vào phòng, vào cái noi đâ tùng là nhà của bố...

Có lần Trung bảo tôi: "Có những việc trẻ con chúng mình không thể hiểu được đâu!". Trước kia. bố không uống rượu, cũng không hay hát. Bố chỉ hay làm. Về đến nhà là lăn vào rửa bát, nấu cơm, lau nhà. Chù nhật thì chồng ngược chiếc xe đạp của mẹ lên lau dầu, tra mồ. Bố là ngưòi tốt. Mẹ cũng là người tốt. Vậy mà không hiểu sao họ đã chia tay. Hôm ra đi để đến ngủ trên chiếc bàn trong phòng làm việc của co quan, bố chỉ mang theo mỗi một valy. Cái valy đã sờn, bố dùng từ thời sinh viên.


Một thời gian sau, những ông khách bắt đầu xuất hiện trong căn hộ hai buồng của mẹ con chúng tôi. Làn lượt, tùng ngưòi một. Có ông bắng nhắng và ông nghiêm nghị, ông khạc nhổ bùa bãi và ông cẩn thận còi giày. Ông xun xoe lấy lòng tôi, ông lại nhìn tôi như quân thù... Nhưng họ đến rồi họ lại đi. Khi họ về mẹ lại phải lúi húi đổ gạt tàn, rửa cốc chén. Ròi mẹ ngồi vào bàn chấm bài. Tiếng ngòi bút chạy trên giấy sột soạt. Gió mùa đồng bắc hú ù ù. Chiều nay. tôi nhìn thấy mấy sội tóc bạc đầu tiên trên đầu mẹ. Không ngủ được, tôi quay bên này trở bên kia. Thực ra thì những ông kháơh kia tốt hon bố ỏ điểm nào?

Đọc thêm tại: