Lưu
Quang Định
Ngủ
- tiếng Nga gọi là Xồnhia - cái tên rất chính xác mà ồng thàỵ dạy Triết đặt cho
hắn. Vào bất cứ lúc nào, từ para' thứ nhất cho tối para thú năm, hán cùng cố thể
ngủ ngon lành. Mà hán có cái kiểu ngủ rất tài: lưng vẫn thẳng, một tay chống cằm,
một tay khum khum lên che mắt, đầu thì gật gù như đang tâm đắc vổi những điều
thày giảng lám. Chỉ những thày rát có kinh nghiệm mối ‘'bắt vỏ" được hắn.
Đá có lần, cô Tamara tóc hung rón rén tói bên cạnh, vỗ mạnh lên "tay trự'
cùa hắn. Đầu hắn đổ rầm xuống bàn. Cả giảng đường được một trận cười tung toé.
Tối
về, cả bọn con gái xúm lại "tổng xi vả" hắn. Tiện đây cũng xin nói
luôn rằng trong ký túc xá này chi cỏ sáu mống ngưòi Việt - sáu cừ nhân ngũ văn
tưong lai: năm cô gái và một mình hặn là đực rụa. Giá ỏ trong nưóc thì ngưòi ta
sẽ gọi hắn là gì nhỉ? À, phải rồi: Mì chính cánh. Cồn nói theo ngôn ngữ của Para:
1 tiết học dài chín mươi phút.đám sinh viên Việt ỏ Nga thỉ hắn sẽ là phích nồng
lạnh, bàn là hoa đâu, tỏ lạnh Xaratov... Nghĩa lò toàn những mặt hàng chién lược
hiếm cổ, khố tìm.
Cuộc
“tổng xỉ vả" ấy được Hương béo "long trọng" khai mạc:
- Bọn tđ xấu hổ vì cệul
- Thật là mát thế diện! Cái Diệp mực đế
vào.
- Cậu là cái nợ đòi của bọn tôi! - Oanh
út ít thỏ thẻ.
- Phải giữ “quổc thể" chứ! - Chỉnh
uỳ Phương phẫn nộ.
- Giá mà khổng cồ cậu
-
Hằng dớ thỏ dài ngao ngán.
Vua
Ngủ ngồi ỉm thin thít. Hán biết cái lại bọn này thì chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.
Hương
béo tiếp tục vòng thứ hai:
- Hôm nào cúng đi học muộn!
- Đầu tốc không thèm chài! - Một đứa
khác bồi thôm.
- Lại có hôm từ túi quần lồi cả bàn chải
đánh răng ra nữa ỉ - Bản cáo trạng chưa dứt. Vua Ngủ thì co nhúm người lại.
- Khoảng... khoảng một, hai giò (đêm) gì
đo... Phương rít lên:
Đấy,
thế thì bảy giò làm sao dậy (li học được Thế cậu làm gì mà thức khuya thế?
Tỏ...
tổ choi cò với Vô va... (Vôva là tôn thằng cùng phòng, bạn chí thân với Vua
Ngù. Từ náy tổi giò, thấy mấy bà La Sát đang nổi cơn thịnh nộ, anh chàng to xác
lủi ngay vào một góc, giả vò... học bài).
- Vôva đâu, ra đây - Phương quát.
Vôva
ngẩng lên, hì hì cưòi cầu tài, Nhung cái Phường "trấn át” ngay:
- Không ai cưòi vối cậu đâu! Nghe đây:
Cậu phải hứa, từ giò trỏ đi không được rủ thằng mantrich của chúng tỏ chơi cò nữa...
- Tỏ có rù đâu. Tự nó rủ - Vôva chống
chế.
- Ai rù ai, không quan trọng, ván đề là
không choi nữa. Cậu húa đi.
- Được rồi, tỏ hứa... - Vôva vừa lí nhí
vừa tiếc rẻ nhìn Vua Ngủ, trong lớp chi cố tên da vàng này là lắm nước độc nhất.
(!)Mantrich:
Thằng con trai.
Sau
phần tìm ra nguyên nhân, bọn con gái chuyển sang phần "biện pháp khắc phục”.
- Từ nay, cậu phải đi ngủ sớm! * Cối
Phương đổng dạc nói với Vua Ngủ.
- Vâ... âng - Vua Ngỏ dài giọng - Từ kết
thúc chương trình "chúc bé ngủ ngon"!
- Dấy đáy, cậu ấy lại đùa rồi! - Oanh
út ít tru tréo lẻn.
- Kệ cậu áy, cậu ấy đã lớn vđi ai cho
cam. Hai nữa, từ mai cậu dậy sớm tập chạy vôi bọn tỏ.
- Hoan hô! Hoan, hô? - Mấy đúa kia nhảy
lên reo hồ ầm ĩ.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
