Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Tân “Diễm xưa” (Phần 4)

Cụ Toàn nói:ở quán bên đưòng cũng được.
Cụ Toàn quay qua Dư Diễm, nói:
Tân “Diễm xưa” (Phần 4)

-           Mi dất ông nhà. báo đi coi vưòn, chỉ cho ổng biết cây mô cụ Huỳnh trồng, cây mô ngoại trồng.

Khi cụ Toàn đi khuất sau ngôi nhà, tôi vội nói với Dư Diễm:

-           Em đùng giận tôi nghe.

-           Giận chi nữa. Ông đã trả tiền đàng hoàng rồi
-           Vậy thì tốt. Bây giò em dẫn tôi đi coi vưòn. Dư Diễm đưa tay chỉ nhũng tàn cây xanh trên
cao và nói:

Ong thấy cây nào cổ thụ lá xanh um là do cụ I Huỳnh trồng, vì cụ thích trồng cây ãn trái.
Rồi em chỉ những cây dưới thấp:
-           Còn cây nào chỉ ra bông là do ngoại trồng, vì ngoại rất thích bông.
Em dắt tôi đến đầu em, có lá thuôn như lá xoài. 
-           Cây xoài tượng.
Em bút một chiếc lá vò vò rồi đưa kề mũi tôi.
-           A Cây quế.
-           Ông thông minh ghê! Chỉ cần ngửi lá là gọi đúng tên cây. Gia tài của em đó. Mưòi cây quế này chừng mưòi năm nữa em sẽ bán mỗi cây năm triệu đồng, vậy là em có năm mươi triệu đồng.
Tôi bật cười:

-           Chào nhà triệu phú tương lai. Tôi đói bụng rồi, em đãi tôi ăn món gì đi.
-           Được thôi. Đợi mười năm nữa em sẽ đãi ông ãn thoải mái.
-           Tôi ghi nhố điều đó. Bây giồ tôi đãi em. Em hãy dẫn tôi đến một quán bán đặc sản rừng.
-           Phải đi xuống chợ huyện, cách đây năm cây số,
-           Tròi! Tôi đi bộ sao nồi.

-           Ông ra đường đúng đợi, em đi lấy xe.
Tôi lững thững bước ra khỏi khu nhà lưu niệm. Tròi đã chạng vạng. Dãy núi ỏ phía xa đã có màu xanh đen. Một vài con cò uể oải bay trên đồng lúa. Tiếng côn trùng bắt đầu kêu rỉ rà. Một lúc sau, Dư Diễm dắt ra chiếc xe đạp và cầm theo cây đèn pin. Tôi thở dài ngao ngán.

-           Ông đừng lo. Ông không phải đạp xe nhiều mô. Đường đi có nhiều dốc, chúng ta chì ngồi im trên xe và mặc cho xe tuôn xuống dốc.
-           Còn khi về leo dốc?

-           Ồng đừng lo. Em sẽ xuống xe. Một mình ông đẩy xe lên dốc, nhẹ hêu à. Hơn nửa giò sau, chúng tôi đến chớ huyện. Đèn các quán đã bật sáng. Ngưòi ta đi ăn uống tấp nập. Đa sổ là những ngìiòi ỏ thị xã lên đây mua bán vàng và quế. Dư Diễm dắt tôi đến một quán bên lề đưòng. Em gọi hai tô đặc biệt phỏ nai. Ông chủ cỗ vẻ hiểu ý, mỉm cưòi. Tôi hỏi:

-           Phở đặc sản ở đây à?

-           Vùng trung du mà. Dư nai.

Đọc thêm tại:



Từ khóa tìm kiếm nhiều: đọc truyện online