Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Lớn nhanh hơn cây (Phần 1)

Hoàng Phủ Ngọc Tường
Lớn nhanh hơn cây (Phần 1)

Huế, trưỏc khi tới truồng, con người đã tiếp nhận sự giáo huấn từ một người thầy lặng lẽ và uyên bác, chính là thiên nhiên. Tôi cảm nhận được điều ấy khi quan sát tính nết cùa Lim trong những năm ấu tho nó luôn luôn sổng bên tôi.

Lim biết đi và biết nói rất sớm so vối tuổi cửa nó, gàn hai tuổi đã có thể nói chuyện vối ba bằng những ý tưởng thực ngộ nghĩnh. Vài năm sau, khi chúng tôi dòi nhà từ chân núi Ngự Bình về ỏ bên sông Bến Ngự thi Lim đã loáng thoáng biết trong thành phố có một loài hoa đẹp tên là hoa phượng. Đầu ban công bên kia đừong, có một cây phường cồ thụ đã nỏ hoa từ thòi tôi còn trẻ, thòi thành phố tuồng như là dành riêng cho những kỷ niệm tình ái đẹp và qua mau như con mưa mùa thu trên dòng sông, in như một nỗi biếc xanh khôn nguôi trong đồi.

Đang vào cuối xuân, cây phượng trụi lá buông thõng những trái khồ giống như người ngậm ngải tìm tràm, câm nín chò tái sinh trong mùa hạ đỏ đang tối.

-           Đây là cây phướng của Lim!
Tôi bàn giao di sản cho tương lai. Lim trố mắt nhìn, lắc đầu:
-           Cây phượng ni chết rồi, phải không ba?
-           Nó đang luyện công, để tháng sau nó cho Lim coi nó nở hoa.
Suốt tháng, tôi cặm cụi làm việc trong phòng viết ỏ nhà sau, trong khi oi nồng của mùa hè đang dậy lên tiếng ve ran làm rung nắng trong những khu vườn. Không một biến động mỏi lạ nào xảy ra trên cây cỏ quanh tôi, ngoài những mẩu tro tàn từ những đám cháy rừng ò đâu xa bay về rơi trên bàn viết của tôi, hoặc một chú chuồn chuồn say nắng đâm bổ vào tưòng rồi rơi xuống nằm im lìm trên nền nhà. Khắp thành phố, nhìn đâu cũng thấy một thiên nhiên yên lặng và trong suốt, giống như cảnh giả bày trong một hồ nước.

-           Ba ơi, ba!
Tôi chợt nghe thấy tiếng Lim gọi từ hành lang trưỏc nhà, rồi tiếng chân bước chạy về phía tôi.
-           Ba ơi! Hoa phượng nỏ màu đỏ màu xanh, ba ra coi,mau lên


Lim cuống quýt, hối hả kéo tay tôi dắt đi, tuồng như nó lo rằng hiện tượng hoa nỏ kia có thể biến mất. Nơi đầu cầu, cây phượng của Lim từ lúc nào không ai biết, đang nỏ rộ lên máy chùm hoa đầu mùa. Phượng thường nở hoa như một trò chơi bát ngó, mới hôm qua, hôm kia trên cành chẳng tháy động tĩnh gì thì hôm nay trổ hoa, vừa nứt ra khỏi vỏ là rầm rộ nỏ ngay, hối hả trong một hai hồm liền thành một cái tán lửa chói lọi trên đầu cây. Lần đầu tiên trong đòi, Lim tháy phượng nỏ hoa, không phân biệt là hoa là lá nên Lim nối đúng nhu một hoạ si ấn tượng, rằng hoa phượng màu đỏ màu xanh. Nhưng Lim đã làm được một việc đáng chú ý. Thế này, Lim đi nhặt hoa của nhiều cây phuộng khác nhau dọc bò sông, đem về xếp riêng tùng nhóm trên nền nhà để so sánh, từ đỏ Lim kết luận đưọc ràng mỗi cây phượng có một màu đỏ riêng không giống nhạu, cỏn cây phưộng cùa nó thì cố màu hoa đỏ đẹp hơn những hoa khác. Lim nhận xét đúng, vì đây là cây phượng già tuổi nhất ò ven sông Bến Ngự. Hơn hai mươi năm trưổc, thòi tuổi trẻ chiến tranh, có đêm tôi nằm ngủ duổi gốc cây phượng này, sáng mai đậy thẩy hoa đỏ rụng viền quanh thẩn, vẽ thành một hình người trên mặt cỏ.

Đọc thêm tại: