Đoàn
Thạch Biền
Hà
Trung ở trong khu tập thể. Leo lên lầu ba, tôi gõ của phỏng 306. Một cô bé tóc
ngắn, mặc áo len màu vàng chanh, mỏ cửa. Khi tôi hỏi thăm Trung em hỏị lại:
- Xin lỗi, ông ở Sài Gòn mới ra?
Tôi
gật đầu. Cô bé mời tôi vào phòng rồi chạy đi lấy một lá thư để trên bàn, trao
cho tôi.
Anh
Trung gửi cho ông.
Tôi
mở lá thu ra đọc:
Biền
thân,
Dù
nhận được điện tín của cậu báo ngày ra Hà Nội để viết bài về Đại hội sinh viên.
Nhưng vì phải đi công tác đột xuất viết phóng sự buôn hàng lậu ò cửa khẩu Móng
Cái, nên mình rất tiếc đa không thể hướng dân cậu đi thăm Hà Nội. Mình đũ nhò
nhỏ em, Minh Thụy đang là học viên một lâp hướng dẫn du lịch, sể "thực tập"
hướng dẫn cậu. Hẹn gặp nhau vào tuần tới
Minh
Trung
Đọc
xong lá thư, tôi ngưóc nhìn người đưa thu, hỏi:
- Xin lỗi, em là Minh Thụy?
Cô
bé gật đầu, cười hỏi:
- Ông định kinh doanh ngành ăn uống?
- Sao em lại nghĩ vậy?
- Vì anh Trung đã dặn em chỉ hưống dẫn
ông đi "tham quan" những nơi có món ăn đặc biệt của Hà Nội.
Tôi
bật cưòi giải thích:
- Khi ở Sài Gòn, tôi rất thích cuốn
"Thương nhớ mười hai" của nhà văn Vũ Bằng. Ông ấy đã thương nhớ người
yêu ỏ Hà Nội qua mười hai món đặc biệt của mười hai tháng. Tôi cũng mong sẽ
thương nhỏ Hà Nội qua một món ăn đặc biệt nào đó, nên đã viết thư nói ý định nhờ
Trung hướng dẫn đi ăn.
Nhưng
Hà Nội cũng có nhiều thắng cảnh đáng nhó lắm chứ.
- Thật đáng tiếc! Chúng lại không
"ăn" được nên tôi khó mà nhớ lâu.
Cô
bé chép miệng. Thở dài.
- Thật đáng tiếc! Bao tử của ông lạị nằm
trong đầu của ông.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
