Có
lần uống cà phê với nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, tôi hỏi:
- "Diễm xưa" của anh bây giò ở
đâu?
Anh
Sơn tùm tỉm cười;
- Diễm văn ò mô đó trên cối đời này.
Câu
trả lòi của anh nghe cố vẻ “Một cõi di về” quá. Nhưng tôi vẫn tin anh nói thật.
Ngày
xưa Tú Uyên đã mê mẩn người đẹp trong tranh và cố đi tìm nàng ỏ ngoài đòi. Ngày
nay tôi cúng mê mần ngưòi đẹp trong nhạc và làm lũi đi nàng ỏ cuộc sổng xô bò.
Không biết ai "man" hon ai? Nhưng tôi tự an ủi, dù sao cũng còn
có người ỏ cõi đòi này để mình phải vất
vả đi tìm- Vậy là sung sướng rồi! Còn hơn phải ngồi cô hát: Tôi đi tìm bóng
tôi...
Một
lần có dịp đi công tác ở Huế, tôi đều tranh đi tìm "Diễm xưa". Cứ
nghe ai tên Diễm là tôi tìm cách làm quen. Tôi nghĩ nếu có diễm phúc, tôi sê gặp
"Diễm xưa". Nếu có tí ti may mắn, tôi sẽ gặp em gái nàng. Còn nếu cố
tí tị may mắn, tôi sẻ gặp "hậu duệ” của nàng. Nhưng tôi đã tìm đỏ con mát
vẫn không thấy tông tích "Diễm xưa".
Nhân
dịp kỷ niệm năm mươi năm ngày mất cụ Huỳnh Thúc Kháng, tôi được toà soạn phân
công đi viết bài về buổi lé tại nhà lưu niệm cụ Huỳnh ỏ Tiên Phuổc, Quảng Nam.
Buổi
lể kỷ niệm được tổ chức rất trọng thể. Tôi đô chụp hình, ghi âm những bài dién
văn của các đại biếu. Nhưng ngưòi tôi muốn gặp gô, phỏng vấn là cụ Toàn, ngưòi
trông coi ngôi nhà lưu niệm từ lúc nổ mỏi xây dựng. Cụ đang bận rộn tiếp các
phái đoàn, tôi chẳng thể xen ngang phỏng vấn nên đành đi lang thang đợi khi cụ
rảnh rỗỉ.
Noi
đây miền trung du làm tôi nhổ bài hát: "Quê em miền trung du dồng xanh lúa
xanh rờn...". Quả thật lúa ỏ dây lá xanh đậm hơn và cứng cáp hơn lúa ỏ những
noi khác. Có lẽ vì chúng đã phải vất vả, khổ nhọc mỏi ngoi lẽn khỏi lỏp đất núi
khô cằn.
Đi
lòng vòng đến quá trưa, bụng đã đói, tôi ghé vào một quán mì Quảng bên đưòng.
Quán lộp lá đon so. Chi có một cái bàn dài và một cái kệ để mấy chai .nuốc ngọt
và tù thuốc lá. Khi tôi bưóc vào quán chẳng có nguòi khách nào. Cô chủ quán
đang ngồi đọc truyện ỏ bàn. Tôi ngồi xuống chiếc ghế dài, để túi xách kế bên và
gọi:
- Cho tôi một tồ mì Quảng đặc biệt.
- Dạ ỏ đây không có mì Quảng đặc biệt,
chỉ có mì Quảng bình dân giá hai ngàn một tô.
- Vậy cho tôi một tô mì trên bình dân,
giá hai ngàn hai.
Cô
gái đúng dậy., đi đến cái bàn nhỏ đặt ở góc quán. Một lúc sau, cô bung ra một
tô mì sổi màu vàng nghệ và một cái bánh tráng mè đen. Tôi nhìn kỹ tô mì rồi hỏi:
- Tô mì trên bình dân sao chỉ có một
con tồm? Vậy tô mì bình dân chỉ có nửa con tôm thôi à?
- Tô mì bình dân chỉ có nửa cái bánh
tráng, còn trên bình dân là có nguyên cái bánh tráng.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/10/tan-diem-xua-phan-2.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/10/tan-diem-xua-phan-1.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: tự truyện
