Tôi cưòi thầm, cô gái trung du này miệng lưõi cũng đâu thua dân thành phố. Tôi bẻ vụn một miếng bánh tráng, bỏ vào tồ mì thì nghe cồ gái hỏi:
- Sao em nghĩ vậy?
- Vì ông là ngưòi "lạ" ỏ thôn ni.
- Tôi lên đây tìm mua... vàng.
Cô
gái bật cưòi:
- Ông nói đối không chuyên mô. Người đi
mua vàng đâu cỏ dám đi một mình. Bộ ông không sợ bị cướp hà?
- Tôi đi chung vỏi một người bạn nữa.
Anh ta chạy xe Honda đi tìm mối và tôi ngồi đây đội. Em cố biết ngưòi nào đào
được vàng không?
-Có.
- Ở đâu? Em có thể đắt tôi đi gặp họ?
Cô
gái đặt cuốn sách ngay trước mặt tôi và nói:
- Ở trong đó có chàng ngổ đào được một
hũ vàng đầy.
Tôi
nhăn mặt khi nhìn bìa sách: Kho tàng cổ tích Việt Nam. Cô gái bật cưòi giòn như
bánh đa bể. Tồi quê độ, cắm cúi ăn tô mì. Một người đàn bà đội nón lá bưỏc vào
quán, nói:
- Để mẹ trông quán cho, con về đi dạy kẻo
trễ.
Cô
gái cầm lấy cuốn sách, nói vói người mẹ:
- Tô mì của ông này giá hai ngàn hai
nghe mẹ.
Cô
gái bưỏc ra khỏi quán, đi bàng qua con đường tráng nhựa đầy ổ gà và biến mất
sau hàng cây bên kia đuống. Tôi đâm no ngang, đẩy tô mì qua bên và gọi:
- Bác cho chai nước ngọt.
Ngưòi
đàn bà mỏ thùng mốp, chặt một cục đá bỏ vào ly, rồi khui một chai nưóc ngọt đặt
trưốc mặt tôi. Trong khi bà dọn dẹp tô mì, tôi bắt chuyện:
- Con gái bác là cô giáo?
- Con Diễm nó dạy trưòng tiểu học ỏ
thôn ni.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/10/ten-cua-mot-nguoi-phan-1.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/10/tan-diem-xua-phan-2.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: những mảnh đời
