Diễm!
Vậy đây là "Diễm xưa" chàng? Tôi kín đáo quan sát ngưòi đàn bà trong
quán, xem có "dài tay em mấy thuỏ mắt xanh xao"? Tôi thấy những ngón
tay cùa bà ngắn ngùn, không có những ngón thon đài đài các. Đôi mắt bà cũng chẳng
"xanh Xáo" mà đầy những nếp nhăn. Tôi hỏi:
- Xin lỗi, bác tên Diễm?
Ngưòi
đàn bà lắc đầu:
- Không. Tôi tên Bốn. Còn con gái tôi
tên Dư Diễm?
Tôi
ngạc nhiên hỏi tiếp:
- Sao lại tên Dư Diễm hả bác?
Ngưòi
đàn bà thở dài rồi trả lời:
- lồi sinh hai con gái đàu lồng. Chống
tối đặt tên là Ngọc Diễm và Thúy Diễm. Tôi sanh đứa thứ ba cũng con gái nữa.
Ông đặt tên nó là Dư Diễm. Hai chị của nó giò đã lấy chồng buôn hán quế ở Trà
Mi. Còn nó vừa tốt nghiệp sư phạm, xin về quê dạy để chàm sóc cha mẹ.
Cụ
Toàn vừa vuốt chòm râu bạc, vừa kể ti mi cho tôi nghe nhửng đồ đạc- trong nhà
mà ngày xưa cụ Huỳnh đã sử dụng. Rồi cụ dẫn tôi ra vưòn, chỉ vài. cây bòn
lon cồ thụ mà ngày xưa cụ Huỳnh đã trồng. Tôi đang say sưa nghe kể chuyện ngày
xưa thi có tiếng gọi:
Ngoại,
mời ngoại về ăn cơm.
Tồi
quay lại và ngạc nhiên thấy Dư Diễm. Cô gá trộn mắt nhìn tôi:
- Ngoại tôi đâu có vàng mà ông tìm đến
mua.
Cụ
Toàn nạt:
Mi
đừng nói tầm phào. Ông đây là nhà báo đang phỏng vấn ngoại.
Dư
Diễm nói:
Hèn
chi ngưòi ta nói nhà báo nói láo ăn...
Tôi
vội nói chen ngang:
Tôi
ăn tô mì và đã trả tiền đàíig hoàng hai ngàn hai cho mẹ em rồi.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/10/tan-diem-xua-phan-4.html
- http://bloggertutruyen.blogspot.com/2014/10/tan-diem-xua-phan-3.html
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện hay nhất
