Tôi
đã dặn lòng phải cẩn thận khi nói chuyện vối cô bé. Vậy mà... có lẽ tại bánh gối
chiên có nhiều nên đã làm... lưỡi tôi trơn!
Ăn
xong đĩa bánh gối, tôi hỏi:
- Em còn biết món gì đặc biệt nữa
không?
Ồng
chưa no à?
- Đá thấm tháp gì đâu.
Tôi
lái xe chạy một vòng quanh Hồ Gươm. Đêm, ntíđc mặt hồ xanh thẫm. Những tàn cây
trên bò kêu lao xao khi gió mùa đòng bắc thổi vè. Và tôi khé rủng mình. Thụy đặt
tay lẽn vai tôi hỏi:
- Ông lạnh rồi à?
Tôi
cưòi nói:
Tôi
có chỏ tủ lạnh đâu mà lạnh. Tôi đang chỏ một cái lò sưởi chạy bằng "nhân
điện".
Thụy
vội bỏ tay khỏi vai tôi và nói:
- Ông háy chạy quanh Bò Hồ một vòng nữa.
Em
quên chỗ bán rồi à?
Đây
là quán hàng rong. Họ đâu có bán nhất định một chỗ nào. A! Kia rồi.
Thụy
chỉ một người đẩy xe hàng có ngọn đèn dầu treo ò phía trước. Ngưòi đó vừa dừng
xe hàng bên Bờ Hồ, tỏi liền phóng xe đến. Trong khi tôi dựng xe Honda, Thụy đã
chạy đến nói chuyện vói ngưòí bán hàng. Rồi em bưng hai cái chén, đến đưa tôi một
chén. Tôi hỏi:
Món
gì vậy?
- Lục tào xá.
Tôi
đưa cái chén ra xem dưổi ánh đèn vàng đục.
Hì
ra là món chè đậu xanh bột báng thiếu... nước dừa. Ăn xong chè, tôi hỏi:
- Ở đây cỏ món "xâu min din”
không?
- Có thể ỏ Sài Gòn nguòi ta gọi tẽn món
ăn đó khác với người Hà Nội, Ông hãy tả cho em biết em sẻ chỉ chỗ bán.
- Đó là "xin miếng dầu". Em háy
chi chỗ cho tôi mua một chai Nhị Thiên Đưòng. Tôi sợ tái nay sẽ bị đau bụng.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
