Cô
cầm cây ghi ta của tôi lên, bật bật mấy cái rồi khe khé hát:
Suốt
đềm chim hoạ mi hót trên những cành phượng trắng Sau cơn mưa xuân vườn trỏ nên
trong sạch Và gió cứ đi qua những mái nhà im lặng Không trỏ lại bao giờ, như tuổi
trẻ của ta. ..
- Đây là bản Rômăng bà thưòng hát. Chiến
tranh. Ông ra trận và không trở về. Chiều chiều, những ngưòi vợ như bà thường
ra ngồi trên chiếc ghế làm bằng gỗ bạch dường và cùng hát bài hát đó...
Có
phải chúng tôi thân nhau chính vì những giây phút như thế này? Raia không giọng
vỏi bất cứ cô gái nào trong lỏp. Cũng nghịch ngợm, cũng ào àoLKhi vội thì có thể
vừa chạy ngoài đưòng vừa nhai bánh nhân thịt. Gặp điều gì khoái chí là có thể
"hura" rồi hổn đánh chụt lên má ngưòi nói chuyên... Nghĩa là một “cố
Tầy" trăm phần trăm. Nhưng Raia vẫn khác.
Cô
không cười phá lên hưởng ứng mà nhăn mặt quay di khi bọn con trai kể một câu
chuyện thô tục nào đó. Cồ không kết bạn giao du bừa bãi. Mắt cô đen như mắt
ngưòi phương Đông: đàm thắm, đa cảm. Như buổi chiều nay, cô ngồi trong phòng
tôi và hát mấy câu hát đó. Mùa đông ỏ đây hầu như không có hoàng hôn, bóng tối
sập xuống rất nhanh. Ngoài cửa sổ không cố bông tuyết nào roi. Dạo mối sang tôi
mấy lần bị mắc lừa, thấy không có tuyết là ân mặc phong phanh ra đưòng vì tưỏng
ấm. Thực ra, giữa mùa đông, tròi sẽ buốt giá hon rất nhiều nếu tuyết không rơi.
Raia
là "cô giáo tiếng Nga" thứ hai của tôi. Và chắc chắn là cô bạn cùng
lóp này giúp tôi đưộc nhiều hon so vối cô giáo Antônhia Nicôlaiepna đeo cặp
kính cận dày cộp, suốt ngày chỉ lo chúng tôi không mua được gạo để thổi com. Có
lần, chúng tôi đang ngồi học trong thư viện, gặp từ "abtorăcxia"^
Raia giải thích:
ầu
- Abtorãcxia là một cái anh không thể đặt tay lên nộ được, như lên cái mặt bàn
này. Cũng không thé nhìn thấy nó như bức tranh treo trên tưòng kia. Không thể
ăn nó, như ăn quả táo này...
Ipiy
đã lõm bõm đoán được "Abtơrăcxia” là gì, tôi vẫn giả vờ hỏi:
- Thế abtorăcxia là tình yêu à?
- Tình yêu cũng là một trong những
"abtơrăcxia".
- Raia có chắc thế không?
Đang
định trả lòi tiếp thì Raia nhận thấy ánh cười cười trong mắt tôi. Cô ngượng nghịu
đỏ mặt quay đi.
Đang
trong nhũng phút giải lao của giò "xêmina", thằng Acto bỗng buông một
câu:
- ồ! Dzinh! Tại sao dân Việt Nam mày
thích piua chậu nhôm thế. Cả cái nền công nghiệp của chúng mày không làm nổi
chậu nhôm à?
Thàng
Acto này không hiểu sao rất hay khiêu khích mọi ngưòi. Cả lóp ai cũng có vẻ khó
chịu, chò xem tôi trả lòi ra sao. Tôi gắng giữ bình tĩnh:
- Acto, ngưòi ta mua chậu không phải vì
nước ta không có chậu. Chỉ đơn giản là vì chậu ở đây giá quá rẻ. Mà học kinh tế
chính trị, mày biết rồi đấy. Có sự chênh lệch là sẽ nảy sinh ra điều tiết. Đó
là qui luật cùa thị trường mà. Và thứ hai, tao không thích mày đưa ra những câu
hỏi kiểu như vậy.
- Tao thì nghĩ là chúng mày sẽ dùng làm
thuyền để bơi trên những cái kinh rạch của chúng. Ngộ thật, như trong rạp xiếc
ý...
-
Nói xong, hắn nghiến răng:
- Actơ, may nói mà không biết mình nói
gì cả.
Raia
cũng đứng phắt dậy, cô quát lạc giọng:
- Actơ, anh thật thô bỉ!
A,B
nàng bênh chàng hả. Mày đã được nó tặng cho mấy cái kiinônô rồi?
Tồi
tức run lên:
- Mày... mày phải xin lỗi cô ấy ngay!
