Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014

Tên của một người (Phần 1)

Đoàn Thạch Biền

Tôi chăm chú xem xấp. ảnh nghệ thuật của Phước. Anh muốn nhò tôi chọn một số ảnh đem về Sài Gòn giỏi thiệu đăng trên các báo. Anh chuyên chụp ảnh phong cảnh và các loài hoa ở Đà Lạt. Những tấm ảnh đó có góc chụp đẹp và lạ. Phước muốn ghi giữ lại tia nấng lung linh trên những giọt sương ở đầụ lá thông, những tia nắng lung linh trên mặt Hồ Xuân Hương vào buổi sóm mai. li Lẫn trong xấp ảnh đó, tôi thấy tấm ảnh chân dung một cô bé ôm bó hoa dã quì vàng rực để sát vào cằm. Tôi rất thích đôi mắt cùa em. Đôi mắt mở lớn như đang cười dù em không nhếch môi. Tbi đưa tấm ảnh, hỏi Phước:
-           Ai vậy?

Dã Qùi, học sinh lớp 12 trưòng Quang Trung.
-           Dã Quì là tên tấm ảnh hay tên cô bé?
Phước bật cười, vừa lúc đó ngưòi đẩy cửa hiệu ảnh của anh, bưốc vào. Một cố gái đội mũ len màu xanh tá cay, khàn quàng cổ màu rượu chát và chiếc áo gió màu vàng rực nhũ hoa dã qui. Phú! giỏi thiệu nói rồi quay qua định giới thiệu cô gái cắt ngang:
-           Dã Quì.
Cô gái tròn xoe mắt nhìn tôi.
Sao ông gọi em tên đó?
Phước cuòi chỉ tấm ảnh chân dung, tôi còn đang cầm trên tay.
Tôi nói:

-           Không phải nhờ tám ảnh đâu. Nhò chiếc áo gió màu vàng rực em đang mặc đó.
-           Vậy em tên Kim Châm. Màu vàng này cũng là màu hoa kim châm.
-           Kim Châm dể khiến nguồi ta liên tưởng đến kim chích, tên đó chẳng hay tí nào.
Cô gái che miệng cưồi.
-           Dọc truyện cùa ông thấy ông thuòng mô tà ãn uống rất thú vị. Vậy ông có thể giúp em biết sự thú vị đó không?
Phước cú nhẹ vào đầu cô gái.
-           Nhỏ "bát địa giỏi lắm.
Kinh nghiệm cho tôi biết, trong khi ăn uống người ta dễ cởi mở và thân thiện nẻn tôi đứng dậy nói
-           Sẵn sàng. Tôi rất "thú vị" được đi ăn với em – Rồi quay qua Phước, tôi nói: - Mời cậu cùng đi ăn cho vui.

Phước lắc đầu:
Tôi bận coi cửa hiệu, có khách hẹn đến chụp hình. Hai nguòi cứ đi ăn tự nhiên. Miễn đừng "ăn" nhau là được.
Sau khi làm một bụng bánh xèo no ứ hự, cô gái tiếp tục "hưổng dẫn" tôi đi ăn xôi gà ỏ một quán gàn đó. Kinh nghiệm cho biết khi ăn quá no, ngưòi ta sẽ làm biếng nói chuyện và chí muốn ngáp nên tôi nói:
-           Chúng ta đi lòng vòng cho tiêu bánh xèo đã. Xôi gà, cháo vịt sẽ thanh toán sau, đồng ý?

Cô gái gật đàu bước đi vá tôi bước theo. Đỉ bên em, tôi chọn đi trên vỉa hè và để em đi dưới lòng đưòng. Chẳng phải tôi sợ bị xe tông mà vì em cao

Đọc thêm tại:

Từ khóa tìm kiếm nhiều: tu truyen