Làng
mùa đông chìm lút trong tuyết trắng. Những ngôi nhà bàng gỗ ám khói, xám nhò
nhò. Cây cối trụi hết lá. Vài con quạ đậu trầm ngâm trên miệng giếng nước.
Chúng tôi lội bì bõm trên con đường đầy tuyết, chốc chốc lại bị sụt tỏi gàn đầu
gối.
Nhưng
ngược hẳn vói khung cảnh ảm đạm ngoài trối, trong nhà thật ấm cúng. Sàn nhà
đánh bằng nhựa thông, lên nước bóng loáng. Những tấm thảm thêu các hoa vãn cổ
treo trên tường. Những đôi dép nỉ đi trong nhà xinh xắn như những chú mèo con.
Cái bàn ăn tròn, vói nồi súp bắp cải bốc hoi. thơm ngào ngạt.
Mẹ
Raia bán xăng tít trên đường quốc lộ, mãi tối mịt mỏi về. Buổi chiều tôi thưòng
chơi vổi em của Raia con bé Masa, lên tám. Nó lúc lắc cái đàu vàng rực như những
sội rơm, hỏi tôi:
- Tền anh tiếng Nga gọi là gì?
I
Đima.
- A. Đima, Đimơska. Em sẽ gọi anh là Đimơska.
Rồi
nó vẽ. Trên tò giấy màu xanh nó nguệch ngoạc một cái tháp tròn. Dưổi chân tháp
là hai "củ khoai tây", một củ mặc cái váy dài kéo lê xuống đất, củ
kia có đồi chân khẳng khiu như que tăm. Nó bảo đấy là "Raia và Đimoska đi
nhà thò làm lễ cưói đấy". "Ô này, Masenka đừng nói bậy nhé. Đimơska
và Raia chỉ là bạn thôi". Nó nháy mắt ra vẻ hiéu biết: "Thì bạn nên mối
phải đám cuối chú".
Bà
của Raia rất vui tính. Tuy chân đã phù, đi lai trong nhà nặng nề, nhưng suốt
ngày bà lân la các xó xinh trong nhà để tìm xem mẹ Raia cất rượu vang ò đâu. Bà
"gạ gẫm” tôi: "Nghe Raia kể cháu thích mấy cái bài hát ngày xửa ngày
xưa của bà lắm hả? Tìm rượu đi! Hai bà cháu uống, rồi bà hát cho mà nghe!1’.
"Nhưng cháu không biết uống rưọu!". Bà trề mồi: "Thế thì cháu
không phải là một thằng mugic rồi”. "Sao hôm qua, lúc cháu bổ cùi, bà lại
"phong" cháu là thàng mugic số một cùa làng này?". Bà cưòi tít mắt:
"À, phải rồi, bà quên!".
Nhưng
hạnh phúc nhất là những lúc đi đón Raia. Cứ hai hoặc ba ngày cô lại về nhà một
lần. Tôi đứng chò cô ỏ đầu dốc. Xe chỉ dừng lại một giây, đù để cho Raia nhảy
xuống. Tôi chạy xuống, cô chạy lên, chúng tôi gặp uhau dưối gốc một cây sồi lừng
chừng dốc.
Raia
mang thư từ, báo chí cho tôi. Cô ríu rít kể những chuyện xảy ra ỏ truòng. Rồi
chúng tôi đi ra con sông ven làng mùa này băng đóng dày. Tôi mượn con bé Masa
cái xe trượt tuyết. Hai đúa ngồi chung cái xe đó, lao xuống dốc. Lần nào cũng vậy,
vì tôi không biết lái, nên chỉ đưộc một đoạn là xe húc phải một đống tuyết, đổ
nhào. Masa và lũ bạn của nó đứng trên triền dóc, hoan hô ầm ĩ.
Bữa
tối nào cũng cđ hai mổn bắt buộc: một trâm gò-raỉn rượu vang cho bà, và một cốc
sửa nống bỏng pha thật nhiều mật ong cho tôi. Trong cốc sữa cố bỏ thêm những lá
thuốc dân gian gì đổ. Mẹ Rãia nổi rằng phương thuốc này chữa bệnh sung phổi rất
hiệu nghiêm.
Tôi
đã uống những cốc sữa đỏ, ụống cả tình yêu mà cái gia đình Nga tđt bụng đó dành
cho tôi. Tối tối, khi ngồi giữa cả nhà ngồi xem vô tuyến, con bé Masa ngủ gà ngủ
gật trong lòng, Raia thì lúi húi khâu vá một thứ gì đố, tôi càm thấy mình thực
sự mang ơn họ rất nhiều.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
