Tật
gì?
Nói
xạo!
Cô
gái bật cườí.
- Còn em không có tài mà cũng có tật.
Tật
gì đâu. Tôi thấy mặt mũi, tay chân đẹp hơn bình thường.
- Em có tật !à dé tin vào người nói
xạo
Tôi
muốn hôn vào cái trán vồ của em để thương một câu nói thông minh. Nhưng nghĩ lại
chiềíi cao cùa mình, chỉ có thể hôn vào... vai em như thế rất dể bị hiểu sai ý
nghĩa. Tởi lác đàu than thầm số phận lùn" cùa mình. Nhưng .tôi tự an ủi:
Tròi cho cái này . thì lấy đi cái khác. Nhò được "lùn'r nên chẳng bao giò
tôi bị té chảy máu đầu mà chỉ bị u sơ. Vì khoảng cách giữa đầu tôi và mặt đất
chưa đủ tiêu chuẩn làm "đổ máu". Còn em nếu trượt chân té, chắc chắn
sẽ bị vô đầu. Vậy ''cao" mà làm chi em!
- Sắp đến nhà em rồi. Thôi chúng ta
chia tay - Tôi vội nám tay em. Cô gái rút tay ra và nói:
Em
hết hạt hướng dương rồi.
- Tôi không yêu hạt hướng dương. Tôi
yêu...
Cô
gái bịt miệng tôi và nói ngay.
Em
không thích rõ ràng.
Khi
em buông tay ra, tôi vội hít thỏ những hơi dài. Lúc nãy vô tình em đã bịt chặt
mũi tôi. Tôi muốn lặp lại rõ ràng “Tôi yêu Đà Lạt đêm nay vô cùng". Nhung
sộ em buồn vì biết mình đã lầm nên tôi im lặng.
- Chúc ông mai về Sài Gòn bình an.
- Dá Quì, em có thổ cho tôi biết tên thật
của em?
- Ông đừng hỏi tên thật của em. Bồi
khi trỏ về Sài Gòn, ông sẽ chỉ nhớ cái tên còn con người em thì ông lại quên.
Như
đã nói, tôi là người vốn thích mọi chuyện rõ ràng. Nên sau một hồi tra vấn
Phước, tôi đã biết tên thật cùa em. Chắc các bạn cũng muốn biết cái tên đó để
làm quen. Dễ thôi mà. Tên thật của em trùng với tên người đang đọc truyện này.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
