Nhà
tôi ở tầng gác, không một tấc đất để trồng cây, dù là một chỗ nhỏ đủ náng để đặt
một chậu hoa. Hôm ấy tôi đi xa về, Lim kéo tay tồi lên gác chi cho xem nơi cái
tấm chán mưa trên cửa sổ, nó đã nhờ cậu nớ đổ xuống mấy giỏ đất, rồi tự Lim
mang đâu về trồng máy bụi cây sóng đời, ngày nào cũng tưới cây. Thế rôi mùa thu năm sau, sổng đòi
náv con sum suê, hoa vàng hoa đỏ ríu rít trên cửa sổ. Nhiều năm sau Lim đi xa,
cây hoa bị bỏ quên lo lừng trên đầu tường nhiêu mùa nắng hạn nhìn xuống tôi
chi thấy một đống đất khô khốc, e ràng cây đã chết tiêu. Thật không ngò, chỉ
qua vài con mưa đầu mùa thu, cây lá lại hiện ra xanh biếc, hoa thắm vui cười một
mình trên đầu cửa sổ. Hàng chục năm sau rồi vẫn vậy, như một nám hạt giống của
niềm vui mà Lim đã gieo một lân và sống mãi trên một đám đát giống như một nám
bụi gió cuốn.
Mùa
thu năm ấy, cố đô bị tàn phá bỏi một cơn bão tàn khốc cấp thế kỷ, hâu hết những
cây cổ thụ oai nghi nhát thành phổ đều bị bật gốc, thân xác ngồn ngang kháp các
nẻo đưòng. Tôi dắt Lim đi lang thang qua vùng thảm hoạ cùa cây cối, ngẩn ngơ trước cây xà cừ đồ sộ đã từng làm Lim sửng sốt khi vào mùa thay lá, lúc ấy nó
biên thành một khối vàng chói lọi trong nắng xuân. Và tỏi cùng Lim dùng lại bên
sông Bến Ngự để vĩnh biệt "cây phượng của Lim" đã bị bảo quật tan
thây. Chiều hôm sau, giò tan học thấy nó về trễ, tôi ngược đưòng tỏi lốp để đón
Lim. ỡ một góc đưòng vắng, tỏi thấy con bé đang đúng nói gì vói một người lạ;
anh ta đang cám cúi chặt một cây xà cừ lốn bằng thân cau, còn đứng vũng sau cơn
bão. Tới gần, tối biết là Lim đang cố ngăn cản ngưòi kia đùng đồn cây tôi nghe
đưộc câu nói giữa chừng của nó: "Cây cối bị bão đốn sạch hết rồi, cây ni
may thoát nạn, không thương hắn còn đem chặt hắn đi. " ũm vừa nói vừa níu
tay ngưòi đốn cây; anh ta không thèm nhìn, không thèm nói gì vói con nhóc cứ tiep
tục việc phá phách của ai}h ta. Tháy tôi tối, Lim mùng rồ la to:
- Ba ba, ông ni chặt cây lề đưòng,
không phải cây bị bão..:
Bắt
gặp cái nhìn trách mốc của tôi, anh ta. bỏ cuộc vác rựa đi thẳng.
Một
ngày đẹp tròi, tôi thờ thẩn ngoài đưòng, bầu bạn với cây cối theo thú riêng. Chột
nhìn thay một cây xà cừ cạo lổn mang một vết sẹo vòng quanh thân. Tôi nhận ra
ngay, chính là cây xà cư suýt chết dưới lưỡi rựa của gã trộm cây hơn mười năm
trưóc, vết chém nay đã lún sâu vào thó vỏ, vượt lên cao tít.
Tôi
chợt hồi nhỏ, trong một niềm thương cảm lặng lẽ, hình dáng con bé quàng khăn đỏ
vói cặp da mang trên lưng ngày đến trường sau cơn báo. Bây giò cây đã eao lỏn
nhưòng kia, còn Lim thì đang đi học xa, đã đù tuổi để cảm nhận những hạnh phúc
và đau buồn của con nguòi trưổc ngưỡng cửa cụộc đờỉ.
Nhìn
lại cây, nghĩ về Lim tôi hoi ngạc nhiên nghiệm ra rằng, hoá ra là thế, trẻ côn
vẫn lón nhanh hon cây.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại: