Suốt
những ngày Đại hội,‘tôi đã phải làm việc tát bật. Phỏng vấn và ghi chép xong.
Tôi phải viết bàí rồi đến bưu điện gửi Fax về toà soạn. Tồi chỉ rảnh đuợc buổi
tối và Thụy đã hướng dẫn tôi đi ăn các món: bánh tôm, quẩy nóng, gà tần, miến
lươn; thít chó thui rơm...
Công
việc xong. Hôm nay tôi hoàn toàn rảnh rỗi- Tồi nhờ Thụy dẫn đi mua một ít quà
Hà Nội để sáng mai đáp chuyến máy bay sớm về Sài Gòn. Chúng tôi gửi xe và cùng
đi bộ. Từ.cửa hàng bách hoá tổng hợp Tràng Thí bước ra, tay tôi nặng trĩu một
túi xách đựng quà, Thụy chợt níu áo tồi đúng lại và chi tay qua bên kia đường.
- Ông nhìn cây kía kia.
Tói
nhìn qua con đuòng xe cộ đang chạy tấp nập-
Trên
hè đưòng có một cây cao, lá thưa thốt, những chùm hoa trắng li ti đang chao đảo
trong gió.
- Cây hoa sữa đó.
Hoa
sữa? Tôi cố hít một hơi dài để càm nhận mùi hương đặc biệt của hoa sữa mà ngưòi
ta thưòng ca ngợi nhưng tôi chỉ ngửi thấy mùi khói xe. Tôi quay lại hỏi Thụy :
- Sao nó không thơm gì cả?
- Nó cũng khó tính như ông. Chỉ thơm về
đêm khi con đưồng đã im váng.
Thấy
Thụy đắm đuối nhìn những chùm hoa sữa trên cao, tôi hỏi:
- Em yêu hoa sữa lắm hả?
Thụy
cưòi buồn:
- Không bằng ông yêu các món ăn đâu,
nhung hoa sũa luôn gợi cho em nhỏ đến một ngưồi. Đó là anh Hưng. Anh ấy học
trên em hai lỏp và đã dạy kèm cho em. Biết em thích hoa sữa, anh ấy thường trèo
cây hái hoa tặng em. Có lần anh Hung bị ngã từ trên cây xuống gẫy cánh tay phải,
anh vẫn tươi cừoi trao chùm hoa cho em bằng tay trái. Nhà anh Hưng rất nghèo.
Khi anh bị bệnh nặng, gia đình thiếu tiền thuốc thang nên anh ấy đã mất. Chuyện
tình của em và anh Hưng mong manh như hương hoa sữa vậy.
Giúp
em nhỏ đến Hưng thì tôi leo cây làm quái gi cho mệt! Tồi vội dắt em đi xa khởi
cây hoa sữa gội nhiều kỷ niệm kia.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
