Chiều
ngày mồng Tám tháng Ba. Cái Phương chốc chốc lại chạy xuống thường trực xem có
điện chúc mừng cùa thằng Khánh - "bồ" nổ, học cách s. hai ngàn cây số
- chưa. Oanh út it viết thư cho mẹ. Cái Hàn "đo" đứng nhìn xuống cùa
sổ nghêu ngao hát. Còn Hương béo và Diệp mực không biết làm gì, tự nhiên nghĩ
ra việc tháo tung cái áo len, cuộn màu xanh vào với màu xanh, màu tráng vào với
màu trắng.
Chuông
đồng hồ vừa ngân nga điểm năm lần, cỏ tiếng gồ cửa cộc cộc rất oai vệ. Cái Hằng
lao ra mò. Đó là Vôva! Hôm nay anh chàng mặc com-lê cẩn thận, râu ria nhẵn nhụi,
đầu xịt gôm lật ngược kiểu Ret Botlo. Vôva đặt tay lên ngực:
- Các cô gái bé bòng! Thắng cổ lòi mòi
các cô sane phòng chúng tôi!
- Thể cậu ta đâu rồi? m - Đang bận một
chút.
Khi
cửa phòng Vua Ngù vừa mò ra, cà bọn con gái như không tin vào mắt mình nữa. Cái
bàn trong phòng ttải khăn tráng muốt, lại có cả hoa Chiupan^. Bát đĩa đả xếp sản
sàne, hứa hẹn một bủa thịnh soạn.
Vua
Ngủ đây rồi. Vẫn cái đầu tổ quạ và chiểc áo len cổ lọ tùm lum. Chỉ có... chiếc
tạp để trước ngực là khác vói ngày thường. Nó hì hì nói:
- Ngồi vào đi! Hôm nay ngày phụ nữ vùng
lên, để bọn tó ra tay! - Rồi nó khoát tay vỗi Ret Bơtlơ
Nhanh
lên nào, bê đi!
Cái
Hưong béo chun mùi hít hít về phía một nồi gì đặt trên chiếc bếp điện ỏ gổc
phòng đang bốc hoi nghi ngút:
- Món gì đấy?
Vua
Ngủ nháy mát:
- Bí mật!
Nhưng
Vôva đã láu táu khoe câu tiếng Việt mỏi học:
- Phơ-bo! Phơ-bo!
- A! Phò à? Nào, nếm nào! - Đứa nào
cũng khoái.
Từ
từ đã.
- Thế các cậu lấy bánh phở ở đâu?
- Đây! - Vua Ngủ giơ cái chai rỗng lên
- Đây là dụng cụ cán phò. Còn thọ thì đã có anh chàng ivan này rồi - Nó vừa nối
vừa vỗ bồm bộp vào lưng ông bạn đang cưòi toe toét - Nào, mòi mọi ngưòi ngồi
vào.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
