Tôi
xông vào túm lấy ngực hắn. Hấn du tôi bắn ra. Tôi lại tống tiếp cho hắn hai
chưòng vào ngục. Nhung thằng này khoẻ như một cỡn gấu, hán chịt lấy cổ tôi. Tồi
vùng váy. Điên lên, vì được cái cốc trên bàn, tôi đang thẳng cánh ném. Hắn né
người tránh được. Cửa kính vỡ choang. Tôi lại nhặt cái chặn giấy bằng đá lên,các
ban giữ chặt lấy tôi. Còn hán cắm đầu chạy...
Thầy
giáo phụ khoa nhíu đôi lông mày bạc phếch rủ xuống mát, buồn phiền nhìn tôi:
Nhà
trưòng sẽ có kỷ luật đối vói Actơ. Lẽ ra chúng tôi cũng sẽ đuổi em, theo đúng nội
qui đối với những học sinh phạm lỗi đánh nhau. Nhưng nhò có iđp đứng ra bảo
lãnh là Acto xúc phạm em ước. Vả lại, xét thấy em vốn là một sinh viên tốt, nên
chúng tôi chỉ cảnh cáo em. Nhưng hãy nhớ...
Không
kịp nhớ những gì thày "giáo huấn" sau đó, tôi sung sướng lao ra khỏi
Vãn phòng khoa. Raiạ vẫn đang chò tôi ngoài hành lang. Chúng tôi ôm chầm lấy
nhau. Raia nói:
- Anh nện hắn như thế là đúng đấy!
Raia
rủ tôi đi dự dạ hội sinh viên. "Nhưng anh đâu có biết nhảy?".
"Không sao, Raia sẽ dạy anh".
Ngọn
đèn tròn trên trần nhà quay loang loáng. Tù loa rầm rập phát ra một bài hát Nga
đang thịnh hành. Sàn nhà như rung lên vì những bưốc chân của lũ sinh viên chúng
tôi. Hôm nay Raia mặc một bộ váy trắng, có rua xếp nếp truổc ngực. Cô có vẻ
cũng đang rất bốc. Raia kéo tay tôi ra sàn nhảy.
- Đấy, đến bản "Luân vũ tháng
năm" rồi, bài này hồi đi học phổ thông bọn em rất thích đấy. Anh nhìn nhé.
Tiến lên, một, hai, lùi xuống, thế... Đừng nhìn xuống chân. Đùng căng thẳng
quá. Anh cú thả mình, nghe tiếng nhạc.,.
Nhưng
có lẽ ngoài việc giải những bài tòán vi phân rat nhanh ra, tôi là một thằng chẳng
làm nên trò trong gì. Cũng phải thôi, từ trước tối nay tôi có biết nhảy nhót gì
ngoài cái bài "sòn sòn sòn đô sòn!' đâu. Sau một hồi cố gắng tuyệt vọng, mồ
hôi mồ kê ướt đầm lưng áo, ba lần giẫm nghiến lên đôi giày trắng mỏi đánh xi
chiều nay của Raia, tôi đành bỏ cuộc.
Nhạc
lại tấu lên một lần nữa. Bôrit tiến lại phía chúng tôi. Hắn cúi gập lưng rất kịch:
"Quý ông có thể I cho phép tôi hầu quý bà điệu nhảy này được không ạ?".
Biết nói làm sao, tôi đành "khóc dỏ mếu dở" gật đầu. Bôrit là thằng đẹp
trai nhất khoa. Dạo mỏi vào lỏp tôi cú tưỏng nó là ngưòi Thụy Điển hay Hy Lạp
gì đó. Theo như tôi biết thì một nửa con gái trong lóp phải lòng hắn ta.
Tất
nhiên là trừ Raia, cô vẫn thường gọi hắn là "con công".
Họ
dìu nhau ra đến giữa phòng. Raia đang quay tròn trong vòng tay hắn. Chiếc váy
trắng của cô xoè rộng như một cánh buồm. Những bưóc chân cô lưổt nhẹ như bay.
Hình như cô đang cưòi. Tôi bỗng cảm thấy khó chiu, Tôi đưa mắt về hướng khác.
Giá mà tôi cũng to cao như han. Giá đôi mắt tôi cũng sâu, tóc tôi cũng lượn
sóng như hắn. Và tôi cũng biết đi những bưỏc nhảy duyên dáng, nhẹ nhàng như hắn...
Hết
bài, Raia trỏ lại ngồi cạnh tôi. Cô thỏ dốc, có vẻ mệt nhung rất vui. "Bài
sau chúng mình sẽ nhảy với nhau nhé!". Tôi 4áp lại bằng cối lác đầu nhạt
nhẽo. Nhạc lại nổi lển. Bôrit lại chạy tối. "Raia, bài nữa?”. Raia đứng dậy.
Tôi kéo tay cô: "Đừng, Raia. Muộn rồi. Anh muốn về!". Raia xịu mặt:
"Anh chò một chút nữa. Đang vui mà!". Rồi cô bước ra sàn nhảy.
Tôi
đứng phắt dậy, đi như chạy ra ngoài. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng. Cả tiếng
nhạc, cả ánh đèn màu, cả Raia... tất cả đã ỏ trong đó. Chỉ có một mình tôi đứng
đây, trên vỉa hè trống vắng, _với những ngọn gió khuya thổi bay mấy tờ báo.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
