Tồi
nhìn lên vòm lá xanh và tự nhiên ứa nưốc miếng đù không thấy một trái sấu nào.
Tôi đã thấy trái sắu lần đầu khi Hằng mang nó từ Hà Nội vào Sài Gòn. Trái sấu
chi lỏn bằng ngón chân cái nhưng chua hơn trái cóc nhiều. Hằng thách tồi ăn hết
một trái sấu mà không ứa nước mắt. Tôi đã nhãn mặt ăn và khi mỏ mắt ra mỏi hay
mình đã thua cuộc. Hằng đã đi đến một phương tròi xa. Nơi chỉ có trái táo chín
đỏ ngọt lịm và không có trái sấu xanh chua lè.
- Ông làm gì mà đúng há hốc mồm vậy?
- À, tôi đang chcỉ trái sấu rụng vào miệng.
- Trái sấu không phải là trái sung đâu.
Coi chừng ông rụng hết răng.
- Đúng vậy. Trái sung đã ỏ một phương
tròi xa rất xa.ông đang nhổ đến một ngưòi ở xa?
Tôi
gật đầu và nắm tay Thụy kéo đi.
- Em hãy dẫn tôi đi tìm một món ăn
khác.
Theo
sự hướng dẫn của Thụy, tôi phóng xe chạy đến Phủ Tây Hồ để ăn bún ốc. Trưốc khi
ra đến bồ hồ, xe chạy qua một làng trồng đầy hoa. Chúng tôi phái gửi xe để đi bộ
vào một con đưòng nhỏ. Hai bên đường người ta kê những chiếc bàn bày bán những
bói hoa, nhang, giấy vàng bạc, giấy tiền có in hình đồng đô la...
Tôi
mua một bó hồng đỏ tươi tặng Thụy. Người bán hàng chào mòi:
Anh
mua thêm giấy vàng bạc, giấy tiền.
Tôi
lắc đầu:
Cám
ơn. Tôi chỉ đi ắn bún ốc. Tiền đó đâu có cho chủ quán được,
Qua
khỏi nhũng hàng bán hoa là những quán bún ổc, ốc luộc, ốc xào. Ốc đặc sản của Hồ
Tây. Tôi nga nhiên thấy các quán đều chiếu phim video. Có quấn I còn mô máy hát
Karaôkê. Thật lạ! Không lẽ ăn ốc ở đây sẽ giúp cho giọng hát cùa mình hay hơn?
Ăn
xong hai tô bún ốc và một đĩa ốc luộc, đôi mắt tôi đã lồi ra như hai con ốc
bươu. Tôi rủ Thụy đi về. Em nói:
Ông
hãy vào thăm Phủ Tây Hồ cho biết. Nơi đây thờ Bà chúa Liễu Hạnh rất linh
thiêng, Người ta đến đây rất đông để xin lộc.
Vì
tò mò, tôi đi theo em. Trưóc sân Phủ, đầy người bán vé số. Khách đi lễ mua vé số
đem vào cúng vói hy vọng sẽ trúng lộc. Trong Phủ thờ khói nhang bay mù mịt, chỉ
thấy những bóng đèn sáng mò mò. Thụy nói tôi vào cúng, tôi lắc đầu.
Em
đến đứng vào hàng ngang vổi khách thập phương trước bàn thò. Người bỏ tiền,
người bỏ vé số, còn em bỏ bổ hồng lên trên bệ thò rồi tất cả quỳ xuống khẩn vái
xin lộc.
Một
lúc sau, Thụy cầm bó hồng đi đến chỗ hoá vàng ỏ ngoài sân. Ngưòi ta đốt giấy tiền,
giấy vàng bạc cháy thành ngọn. Thụy quãng bó hồng vào ngọn lửa đang bùng lên.
Tôi nhăn mặt hỏi:
- Em đốt bó hồng để tặng cho Hưng đã mất?
- Không. Em đốt để tặng cho người tình ở
phương xa. Chị áy cần bông hồng hơn em vì em đã có ông.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
