Tôi
ăn luôn hai tô mới thấy no bụng. Trong lúc uống trà, Dư Diễm hỏi:
- Ông ăn phở thấy ngon không?
- Trên tuyệt vời. Thịt nai mềm và ngọt
hon thịt bò.
- Vậy mà khi xuống thị xã, em nói vối tụi
bạn, ở đây phở trâu ngon hơn phỏ bò mà tụi nó không tin!
Ăn
xong, chúng tôi đi uống cà phê và hát karaoke đến chín giò tối. Khi về, đưòng
váng tanh và tối thui. Dư Diễm ngồi phía sau xe rọi đèn pin về phía trưóc, cho
tồi thấy đưòng đạp xe tránh ổ gà. Trưỏc khi tôi đẩy xe lên một con dốc cao, Dư
Diễm đưa tôi một miếng quế và nói:
- Ông nhai đi cho đồ mệt.
Tồi
nhai nhè nhẹ, vị quế the the trong miệng làm tồi đễ chịu. Dư Diễm rọi đèn pin
vào một bụi
cây
bên đuòng, bút mấy bông hoa rồi đưa kề mũi tôi, hỏi:
- Đố ông hoa gì?
Tôi
hít một hơi dài, mùi thơm ngọt dịu khố tả. Tôi trả lòi:
- Hoa tay.
- Sao Ông gọi là hoa tay?
- Thì hoa trong tay em, tồi gọi là hoa
tay, không lẽ là hoa chôn.
- ồng thông minh ghê! dân quê tụi em gọi
là hoa dủ dè. Em tặng ồng đó.
Du
Diễm bỏ mấy bông hoa vào túi áo tôi và nối tiếp:
- Ông đừng gọi đó là hoa túi nghe. Tội
nghiệp chúng!
Trong
đêm, hoa đủ dẻ toả hương ngây ngất khiến tôi mạnh dạn nói:
- Này Diễm, nếu bây giò tôi nói yêu em
thì em nghĩ sao?
- Xưa như Diễm rồi ông ơi! Bây chừ
người ta chi "yêu", chỏ không cần vòng vo "nói yêu".
Hình
như tôi vừa nhai phải một miếng quế cay nhất thế giới.
Đọc thêm tại:
Đọc thêm tại:
